Lư Cẩn Du và Diệp Lẫm tạm lưu lại Mân Sơn Hương để lo liệu kinh phí trị thủy. Đoạn Hành Chi chia năm phần binh lực hỗ trợ họ trấn giữ, trông coi việc điều động thuế ruộng, còn bản thân dẫn theo một nửa quân cận vệ hộ tống Thái tử.
Ba chiến hạm uy phong lẫm liệt vây quanh con thuyền của Bùi Việt, còn ở những nơi mắt thường không nhìn thấy trên bờ sông, kỵ binh vẫn phi nhanh dọc đường bám theo.
"Úy tướng quân, thuộc hạ có một việc…" – Đoạn Hành Chi đứng trên boong thuyền, đối diện với Úy Sở Lăng đang không vui, không khỏi có phần sợ hãi.
"Nói đi." – Nàng vẫn chưa nguôi giận, đôi mắt tựa sao trời đang quay cuồng khí lạnh khiến người rợn gáy.
"Tàn đảng Mặc thị chuẩn bị chu đáo, chỉ sợ sẽ bày thiên la địa võng vào đêm Trung Thu. Tướng quân không bằng khuyên nhủ điện hạ…" – Thấy ánh mắt Úy Sở Lăng càng lúc càng lạnh, Đoạn Hành Chi suýt cắn phải lưỡi.
Chỉ thấy gương mặt như Ngọc Diện La Sát kia hít sâu một hơi: "Đoạn thống lĩnh nói có lý. Ta đi khuyên ngay." – Nói rồi quay người, bước đi nhanh như gió.
Một lát sau, Đoạn Hành Chi mới khe khẽ nói với Thập Nhất đứng cạnh: "Thế tử nhà ngươi khí thế kinh người lại khó đoán, khổ cho đám hầu cận các ngươi quá."
Thập Nhất bật cười ha hả: "Thống lĩnh nói quá rồi. Thế tử không phải đối với ai cũng như vậy đâu."
Đoạn Hành Chi hơi ngẩn ra, rồi bật cười khổ, có chút chua xót: "Hừ."
Lúc này mặt sông Lam đẹp rực rỡ như tiên tử dệt nên gấm vóc.
Ánh vàng rực rỡ tràn qua mạn thuyền, đậu lên tóc và lông mi Bùi Việt, nhuốm lên đường nét gương mặt chàng một vầng hào quang hoàn mỹ không tì vết. Con ngươi đen như mực ẩn trong bóng tối, ánh nhìn rơi xuống quyển sách trong tay; giấy hơi lõm xuống, đầu ngón tay trắng như tuyết thoáng hiện sắc tím nhàn nhạt.
Trái tim vốn hơi bất an của nàng như bị kim châm mạnh một cái, chợt co rút rồi trầm xuống; dư vị đau theo từng vòng lan rộng. Úy Sở Lăng nỗ lực khiến giọng mình nghe bình thản: "Tâm mạch bị phong, huyết lưu chậm lại, người sẽ sợ lạnh hơn ngày thường, nên khoác thêm áo mới tốt."
"Được." – Bùi Việt ngẩng lên nhìn nàng, trong mắt một mảnh ôn hòa.
Úy Sở Lăng mím môi, cúi người nhặt lấy chiếc áo choàng chàng vừa cởi, khoác lên cho chàng. Động tác thắt dây quen thuộc tự nhiên, vẻ mặt nghiêm chỉnh như đang buộc chặt một bọc hành lý.
Khoảnh khắc ngón tay rời khỏi lớp áo, dây thần kinh căng chặt trong lòng nàng mới dần thả lỏng. Nàng ngồi đối diện Bùi Việt, vào thẳng vấn đề: "Điện hạ, thứ thần mạo phạm. Nay người không còn năng lực tự bảo vệ mình, đêm Trung Thu để thần cải trang thành người sẽ thỏa đáng hơn."
Nghe vậy, Bùi Việt không nhịn được bật cười nhẹ: "Mộng An, khẩu khí này của ngươi sao giống Đoạn Hành Chi thế?" – Tiếng cười của chàng sảng khoái dễ nghe mà không quá phóng túng, còn mang theo sự khắc chế, âm cuối nhẹ nhàng trầm xuống.
"Sao có thể?! Làm gì có chuyện đó?!" – Mặt Úy Sở Lăng đỏ lên, không rõ có mấy phần bị chọc tức.
Bùi Việt vẫn cười, đáy mắt trong trẻo sáng rỡ: "Ngươi nói thỏa đáng chính là thỏa đáng."
Nhưng Úy Sở Lăng lại mơ hồ thấy trong ánh mắt ấy ẩn một tầng ưu thương mỏng manh. Nàng bất giác nhớ đến đêm mưa lần đầu gặp chàng, những chiếc đèn cung nhân cầm trong tay chao đảo, bóng dáng rực rỡ loang loáng trên vũng nước; nhìn kỹ mới thấy trong cái huy hoàng xót xa ấy, thứ đang cháy thật ra chỉ là ngọn đèn bé nhỏ dùng để soi sáng con người mà thôi.
"Điện hạ, để tránh tâm mạch uất tắc, khí huyết cần phải âm thầm vận hành tuần hoàn, khiến cơ thể vận chuyển như thường. Thần sẽ dạy người Trường Mệnh Quyết."
–
Thuyền rời khỏi Thương Quận, neo lại ở bến đò huyện Dương Vọng thuộc quận Thiên Thanh, khẽ đong đưa trên mặt nước.
Trong quãng đời trăm năm của dân chúng nơi đây, chưa ai từng nghĩ rằng một ngày nào đó sông Lam có thể biến mất. Bởi từ xưa đến nay nó chưa từng khô cạn, dù đôi khi nước cạn, có khi lũ dâng, nhưng chưa bao giờ ngừng chảy.
Dân chúng cũng vậy, dẫu chịu đủ cực khổ, vẫn phải cố gắng sống sót.
Tại đây có rất nhiều người dân do ăn uống ô uế mà mắc chứng bạo lị. Thuốc chữa bệnh gần như bị cướp sạch chỉ trong một ngày. Các hiệu thuốc bản địa thừa cơ trục lợi, kết bè với các hiệu thuốc tại phố, nâng giá ôm hàng đầu cơ tích trữ, lại còn bài xích, đe dọa những thương nhân lương thiện, ép họ tiếp tay làm bậy. Hoàn toàn không để mắt tới chuyện quan phủ nhiều lần can thiệp, ngang ngược vô pháp.
Bùi Việt nghiêm trị bảy tên cường hào trong số đó, cũng viết thư khiển trách thế lực đứng sau, đồng thời trình lên triều đình danh sách những quan viên liêm chính dám hành động.
"Người chống lưng cho bọn họ lại chính là phò mã đương triều Hàn Lâm học sĩ Trình Tri Luật?!" – Úy Sở Lăng nhìn bức thư khiển trách, không khỏi kinh nghi: "Nhưng ta nghe nói người này rất có cốt khí. Hơn nữa, công chúa Minh Hoa giỏi việc kiếm tiền, làm ăn quang minh chính đại, một lòng hộ quốc an dân, sao có thể dung túng phò mã làm chuyện như vậy?"
Phong ấp của công chúa Minh Hoa là quận Tây Lộc thuộc phủ Túc Ninh châu, giáp ranh Mạc Lương châu, bên cạnh Úy Quận vương phủ ở quận Tĩnh Ninh. Công chúa muốn biến Tây Lộc thành hậu phương mạnh mẽ chuyên hỗ trợ quân nhu thời chiến, thường cùng phụ vương bàn luận việc đổi cũ canh mới, nên vẫn qua lại với Úy Quận vương phủ. Úy Sở Lăng từng mấy lần chạm mặt công chúa, ấn tượng rất tốt.
Bùi Việt lắc đầu: "Trình Tri Luật là bậc quân tử, không đời nào làm chuyện đầu cơ trục lợi, hại nước hại dân. Nhưng hắn vốn xuất thân từ quê Dương Vọng, là tông thân với đám người phạm tội. Nếu có kẻ cố ý bày mưu hãm hại, Trình Tri Luật sẽ chịu oan khuất không thể gột rửa, phủ công chúa cũng sẽ bị liên lụy. Với tính tình ngoài mềm trong cứng của Bùi Lâm, nàng ấy tuyệt đối không bỏ qua."
"Vậy lá thư này, bề ngoài là trách phạt, kỳ thực là nhắc nhở ư? Nhưng chẳng lẽ công chúa và phò mã cũng có kẻ đối đầu trong triều sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!