Khi sắc trời vừa ngả tối, Bùi Việt nhận được thư hồi đáp của Chúc Minh.
Nét bút trên thư tựa kim châm khắc lên cát, sắc bén lạnh lùng như chính con người hắn.
"Con rối này cấu tạo tinh xảo, vượt xa nghề mộc công của Lệ Thịnh, rất có thể xuất thân từ Tứ Hải Cơ Quát Đường. Cơ Quát Đường danh chấn thiên hạ, đặt tại Lương quận, Dự Châu, đối diện Nam Bắc với địa chỉ cũ của Mặc thị năm xưa. Tham Sự Tư từng hoài nghi đây là nơi hậu nhân Mặc thị dựng nên, nhưng tra xét không được chứng cứ. Cấp trên có lệnh phàm có manh mối, phải lập tức quét sạch.
Mong tự bảo trọng, sớm ngày đạt thành tâm nguyện."
Chưa đầy trăm chữ, nhìn vào đã thấy kinh tâm động phách. Bùi Việt xem xong, đưa thư vào nến đốt đi.
Giả như hai lần ám sát mờ mịt trước sau đều do người Mặc thị gây nên, vậy thì ý đồ của bọn họ đã quá rõ ràng—
Mười năm trước, vì đả kích thế gia sĩ tộc, phụ hoàng lấy tội mưu nghịch mà xử trảm toàn tộc đệ nhất thế gia thiên hạ lúc bấy giờ là Mặc thị;
Mười năm sau, hậu nhân còn sót lại của Mặc thị nhân cơ hội chàng xuất cung cứu trợ thiên tai mà bày cạm bẫy, từng bước dẫn dụ chàng vào cuộc, thề phải báo thù rửa oan.
Mà liên lụy cả Lệ Thịnh và gia tộc Úy thị vào, e rằng để gây loạn giang sơn, rung chuyển triều cục.
Chàng có thể dự liệu bản thân không thể thoát khỏi vụ án năm xưa, tựa như mũi gỉ sắt kia, định sẵn sẽ nhuốm máu của chàng…
Chàng nguyện dùng mạng để hoàn trả, chỉ sợ vẫn chưa đủ.
Bùi Việt nhìn đám tro tàn còn vương trên khay đồng, rời khỏi án thư, đẩy cửa sổ trông ra ngoài. Trời không trăng, nhưng có giai nhân đứng lặng nơi xa, như đóa hồng lan nở rộ trong đêm sâu thẳm.
Nghe tiếng chàng mở cửa, Úy Sở Lăng mỉm cười bước lại gần: "Điện hạ, Đoạn Hành Chi và Diệp Lẫm đang tỷ võ, người có muốn ra xem không?"
Bùi Việt bước ra, lửa đuốc như rồng bừng sáng đập vào mắt chàng—
Toàn bộ sân viện bị tầng tầng binh lính nâng đuốc vây quanh, sáng rực như ban ngày.
Đoạn Hành Chi và Diệp Lẫm đang so chiêu, không dùng nội lực, không mang binh khí, chỉ dựa vào kình lực nơi tay. Thoạt nhìn ngang tài ngang sức, nhưng sát chiêu mãnh liệt của Đoạn Hành Chi đều bị Diệp Lẫm dùng thế "phân hoa phất liễu" suy yếu và hóa giải.
Thắng bại đã rõ ràng, không cần tỷ thí thêm. Bùi Việt quát bảo hai người: "Dừng tay!"
Hai người lập tức tuân lệnh ngừng luận võ, mỗi bên lùi một bước, không nói một lời.
Thấy hai kẻ cúi đầu đợi trách phạt, sắc mặt Bùi Việt trầm xuống: "Lười nhác phận sự, phải bị tội gì!"
Đoạn Hành Chi ngẩng đầu: "Điện hạ, một người làm thì một người chịu, là ta…"
"Đều chịu mười quân côn." – Cơn đau ở dạ dày bỗng bén nhọn, Bùi Việt lạnh giọng cắt lời hắn: "Người đâu, mang ghế gia hình đến."
Lư Cẩn Du đến muộn, vốn chỉ định xem náo nhiệt, chẳng ngờ đúng lúc gặp Thái tử đang trách phạt. Ông toan quay người đi, liền thấy điện hạ sải bước lướt qua bên cạnh.
Một thoáng vụt qua khiến ông sững sờ tại chỗ. Úy tướng quân theo sát sau lưng điện hạ, còn việc thi hành quân côn bắt đầu ngay tức khắc.
Quân côn thô như bắp tay lớn, mỗi một côn giáng xuống da thịt đều vang lên tiếng nặng nề. Đoạn Hành Chi và Diệp Lẫm không rên một tiếng, chịu đủ mười gậy, mồ hôi đầm đìa, mặt tái môi trắng.
Lư Cẩn Du chỉ thở dài: "Haiz… hai người các ngươi, hà tất phải chọc điện hạ không vui."
–
Bùi Việt vội vàng trở về phòng, s* s**ng mở ngăn bí mật trên đầu giường, lấy ra chiếc lọ sứ, đổ một viên Lãnh Ngạch Hoàn rồi nuốt xuống.
Dù đã liệu trước, tầm mắt chàng vẫn tối sầm, từng đợt choáng đen liên tiếp ập tới.
Cách lần dùng thuốc trước chưa đến bốn ngày, độc của Dao Cầm Gai lại phát tác, hơn nữa còn dữ dội hơn lần trước. Nếu hiệu lực của thuốc cứ rút ngắn dần như thế, thì năm viên Lãnh Ngạch Hoàn còn lại chỉ sợ khó có thể chống đỡ chàng chịu nổi đến đêm Trung Thu.
Lần trước độc phát, chàng nói với Mộng An rằng Lãnh Ngạch Hoàn còn có thể tiếp tục luyện chế… Nhưng đó là vì nhìn thấy sự hoảng sợ của nàng, chàng bất giác chỉ muốn trấn an nàng, chẳng kịp suy nghĩ gì khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!