"Chúc đại nhân, người dùng sắt gỉ rạch nát lòng bàn tay, nếu nhiễm phải kim sang kinh, hậu quả khó mà tưởng tượng được!"
Úy Sở Lăng giật lấy bầu rượu bên hông, rút nút gỗ, nắm chặt cổ tay Bùi Việt, dội thẳng rượu mạnh lên lòng bàn tay đang chảy máu của chàng; sau đó dùng khăn sạch lau đi lớp rượu và máu; rồi thổi sáng gậy đánh lửa, châm rượu trong túi bốc cháy.
"Lửa đốt trừ uế, ráng nhịn một chút." – Giọng nàng lạnh như băng.
"Ừ." – Bùi Việt không tự biện giải. Nếu nói chàng bị đoạn kiếm kia mê hoặc, đến chính chàng nghe cũng thấy nực cười.
Lửa đốt vết thương, đau đớn xuyên tim. Chàng bất động, mặc nàng xử lý.
Nhưng lửa giận trong lòng Úy Sở Lăng lại khó mà nén xuống. Đôi mắt như lưu ly của nàng dán chặt vào ngọn lửa, giọng nặng nề: "Xin đại nhân luôn khắc ghi thân phận của mình. Người không muốn sống, nhưng thuộc hạ của người còn muốn sống."
Lông mi Bùi Việt khẽ rung động: "Được, ta sẽ nhớ kỹ."
Một bên, khóe môi Mạnh Hiểu căng chặt, trong lòng dâng lên một bụng ấm ức cùng phẫn nộ. Ngoài hoàng đế ra, nàng chưa từng thấy ai dám thẳng thừng quở trách Thái tử điện hạ như vậy, càng chưa thấy điện hạ dung túng ai đến thế.
"Được rồi." – Úy Sở Lăng thu lửa, cất túi rượu. "Kinh Trập, đắp thuốc băng bó."
Kinh Trập nghẹn một hơi, lúc này mới bật ra được một tiếng khàn khàn: "Điện hạ…"
"Không ngại."
Bùi Việt rũ mắt nhìn Kinh Trập cẩn thận xử lý vết thương cho mình, thật ra toàn bộ tâm thần chàng đều dùng để chống chọi cơn choáng váng do suy nghĩ quá độ mang đến.
"Địa chỉ cũ của Mặc thị ở Lương quận thuộc Dự Châu, cách Thương quận chừng một ngàn hai trăm dặm. Nếu ra roi thúc ngựa thì ba ngày là tới. Hiện tại cách Trung Thu còn hơn nửa tháng, có thể tranh thủ trị thủy Ký châu trước, rồi từng bước tiến về Dự Châu. Tiểu Mãn, ngươi phụ trách xem xét tình trạng trúng độc của dân làng, mấy ngày này dẫn một đội cấm vệ quân đóng giữ thôn xóm, bảo đảm an toàn cho họ. Mạnh Hiểu, ngươi đến am ni cô mời các vị xuống núi hỗ trợ cứu tế.
Lư đại nhân, Mộng An, chúng ta cùng đội giáp Tú Tự Doanh trở về trang viên Phương thị trước. Đợi xác định được phương án trị thủy cho Thương quận, lập tức đến huyện Vi Bình xem tường đê rỗng ruột kia rốt cuộc là chuyện gì…"
Gặp núi mở núi, gặp nước bắc cầu, trăm mối bề bộn, gom về một mối.
"Tốt, Chúc đại nhân sắp xếp chu toàn." – Úy Sở Lăng vẫn còn tức giận.
"Người bị thương, sắc mặt cũng không tốt. Ngồi kiệu thì quá chậm, ta đưa người về trước." – Giọng nàng nhàn nhạt, dắt con ngựa của Mạnh Hiểu rồi tung người nhảy lên. Nàng quay lại nhìn Bùi Việt, trong con ngươi sâu thẳm như bùng lên một ngọn lửa lạnh lẽo, rực rỡ mà hàn khí bức người: "Lên ngựa."
Bùi Việt không nhiều lời, dứt khoát đặt chân vào bàn đạp, nhảy lên ngồi sau lưng nàng. Lúc này chàng mới nhận ra cơ thể mình quả thực không ổn, chỉ một động tác đơn giản vậy mà từng đợt hư thoát liên tiếp dâng lên.
"Ngồi cho vững." – Nàng quất dây cương, phóng vụt đi.
Ngựa chạy quá nhanh, Bùi Việt suýt ngả ngửa ra sau. Chàng kẹp chặt bụng ngựa, gắng giữ thăng bằng.
Trong chớp mắt, tuấn mã đã xông vào con đường vắng trong thôn. Ánh bình minh rạng rỡ, tóc Úy Sở Lăng tung bay trong gió, từng sợi óng ánh. Giọng nàng phóng khoáng vang lên trong gió: "Điện hạ, ôm chặt eo ta, không thì người sẽ ngã khỏi ngựa."
Lời nói vậy, nhưng tay nàng lại siết chặt dây cương hơn.
Bỗng một tiếng gió vút lên, Bùi Việt từ lưng ngựa đang phi như bay nhảy thẳng lên ngọn cây bên cạnh.
"Hự——" Úy Sở Lăng vội kéo mạnh cương ngựa. Chỉ thấy thân hình Bùi Việt nhẹ nhàng như gió, uyển chuyển như hạc, khinh công còn cao hơn cả Kinh Trập. Chỉ là chàng không đứng vững, lảo đảo rồi rơi xuống đất.
Cơn giận tích tụ bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ. Úy Sở Lăng ngồi ở lưng ngựa trên cao nhìn xuống chàng: "Bùi Uyên Thanh, bộ khinh công này của người đúng là xuất thần nhập hóa. Lần trước ở chùa Mân Sơn, ngói đá rơi trong mưa, người cũng nghe thấy sớm hơn người khác. Còn lần ta truyền chân khí cho người, phát hiện mười hai kinh mạch của người đã thông suốt cả rồi.
Nếu ta không đoán sai, võ công của người đã chạm đến đỉnh Thuần Thanh Cảnh."
"Thiên hạ võ công phân sáu cảnh: Quán Chiếu, Tự Như, Thuần Thanh, Tạo Cực, Hợp Nhất, Địa Tiên. Từ Tự Như trở lên, mỗi một bước tiến cảnh đều là lột da rút xương mà thành." – Ánh mắt nàng ngạo nghễ, khí thế bức người, hệt như vua sói trên thảo nguyên rộng lớn: "Thuần Thanh Cảnh đã là cảnh giới của cao thủ nhất lưu trong giang hồ, chỉ kém Kinh Trập và Thập Nhất một chút. Dù người là Thái tử đương triều hay kẻ bán than nơi đầu đường xó chợ, đạt đến cảnh giới này nhất định phải chịu không ít khổ sở.
Cớ gì lại rụt rè như vậy?"
Giọng nàng nặng nề tựa tảng đá, ẩn chứa khí tức nguy hiểm: "Nếu năm xưa ta nhận lời bệ hạ dạy võ cho người, tất sẽ nghiêm khắc mà rèn giũa. Nếu đến một ngụm nước hay một hơi thở cũng thành xa xỉ, ta không tin người vẫn giữ được phong thái hoàng gia từng thời khắc được!"
–
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!