Chương 10: Giảng giải trị thủy, trường đèn cầu phúc

Mưa to trút xuống như thác, gió rít sắc bén như dao.

Bùi Việt cầm ô ra khỏi thiền phòng, chàng đứng giữa cơn mưa tầm tã nhìn về phương xa. Mân Sơn Hương bị trận mưa dữ dội này phá hỏng toàn bộ thành quả dẫn lũ thoát nước trước đó. Sông ngòi đều đầy ắp, bùn đất đổ xuống cuồn cuộn, dòng nước đục ngầu mặc sức tràn lan thành một mảnh mênh mang biển lũ.

Chàng đứng lặng một lúc lâu, đến khi Kinh Trập ở bên cạnh khuyên nhủ: "Điện hạ, mưa lớn quá rồi, nên quay vào thôi, kẻo ướt cả giày vớ."

Bùi Việt lúc này mới hoàn hồn, xoay người trở vào. Chàng trải một tờ giấy trắng lên án thư trong thiền phòng, bắt đầu vẽ lại bản đồ núi sông vùng Mân Sơn Hương.

Lư Cẩn Du lập tức hiểu dụng ý của chàng: "Điện hạ định noi theo cách trị thủy đất Thục của Lý Băng, thuận theo thế nước, tùy địa mà làm để trừ tận gốc họa lũ lụt ư?"

"Trừ tận gốc nạn lũ?" – Đám dân nghe thấy mấy chữ này, tuy thân mình cố giữ bất động, nhưng ánh mắt lại như muốn khoét thủng tờ giấy mỏng manh kia.

"Mẹ ơi… Lý Băng trị thủy đất Thục là chuyện gì ạ?"

- Giọng một bé trai vang lên trong thiền phòng, trong trẻo như chuỗi ngọc va nhau, gõ thẳng vào tâm người nghe.

Mẫu thân cậu bé không am hiểu điển cố ấy. Nàng lắc đầu, bàn tay phải xoa nhẹ lên đầu con, đôi mắt ngước sang Bùi Việt.

Không chỉ đôi mắt ấy, tất cả những con mắt trong căn thiền phòng này đều như biết nói, chứa đầy khát vọng học hỏi, đồng loạt dõi theo chàng.

Bùi Việt hơi sững lại, rồi đứng dậy, chậm rãi nói: "Chuyện Lý Băng trị thủy đất Thục, lúc ta học ở…tư thục, tiên sinh từng kể cho ta nghe."

Giọng chàng như gió thông, tuyết nguyệt, trong trẻo mà điềm đạm, nghe vào tai thật an ổn trầm tĩnh: "Năm thứ ba mươi lăm đời Tần Chiêu Tương Vương, Tần muốn thống nhất lục quốc. Khi ấy có câu: "Được Thục thì được Sở, Sở mất thì thiên hạ định." Chiêu Tương Vương muốn biến đất Thục thành kho lương quân sự. Nhưng núi Thục hiểm trở, sông Mân treo cao, nước dữ hung hãn, lòng sông lại hẹp, thường xuyên vỡ đê ở quận Quán.

Sông Mân bắt nguồn từ núi Mân phía bắc đất Thục, men theo tây bình nguyên mà chảy xuống phía nam; khi nước xông ra cửa núi lại bị núi Ngọc Lũy phía đông chắn lại, thành ra tây thì lụt, đông thì hạn, dân sinh điêu linh. Vì vậy, Chiêu Tương Vương cử Lý Băng làm Thái thú Thục quận, lệnh cho ông trị tận gốc họa thủy sông Mân. Lý Băng muốn chia Mân Giang làm hai, dẫn nước sang phía đông tưới cho bình nguyên, quyết tâm khoan núi Ngọc Lũy…"

Bé trai nghe đến xuất thần, buột miệng hỏi: "Khoan thủng núi Ngọc Lũy? Họ dùng thuốc nổ ạ?"

"Thời Tần chưa có thuốc nổ. Cha con Lý Băng cùng dân chúng trước hết nhóm lửa đốt núi, rồi dội nước lạnh, khiến đá nứt vỡ, thuận tiện cho việc đục mở. Trải qua tám năm gian khổ mới khoan ra được một cửa núi rộng sáu trượng, cao mười hai trượng, dài hai mươi bốn trượng, đặt tên là Bảo Bình Khẩu. Nhưng do địa thế bờ đông Mân Giang còn cao, nước sông vẫn khó chảy vào Bảo Bình Khẩu…"

"Ơ?

Vậy phải làm thế nào?" – Dân chúng nghe mà như thể đích thân đứng ở công trình năm xưa, trên mặt đều hiện vẻ lo lắng.

"Cha con Lý Băng lại dẫn người dựng mã tra chặn dòng ở thượng du gần núi Ngọc Lũy. Tức là lấy những giá gỗ ba chân đóng cọc dưới sông, bên trong nhồi đá cuội đầy giỏ tre, xếp thành hàng giữa dòng nước; mặt đón nước buộc thêm thanh gỗ ngang dọc, ngoài phủ chiếu trúc, lại đắp thêm bùn đất, dần dần tạo thành một hòn đảo nhỏ dài, hẹp, giống như miệng cá. "Miệng cá" ấy chia dòng Mân Giang hung hãn thành nội giang và ngoại giang, từ đó nước nội giang mới có thể thuận lợi chảy qua Bảo Bình Khẩu vào đồng bằng Thục."

"Hay quá!", "Lý Băng đúng là thánh nhân trị thủy!" – Dân chúng lập tức phấn chấn hẳn lên.

Khóe mắt, đuôi lông mày Bùi Việt đều đọng một nụ cười nhạt: "Trong đó còn nhiều kiến thức để hậu nhân noi theo. Cha con Lý Băng danh vang đất Thục; dân Thục lập miếu tạc tượng, đời đời hương khói không dứt."

Một thanh niên ngồi gần cửa không nhịn được mở miệng: "Chúc đại nhân cũng lấy được tinh túy trong việc trị thủy của Lý Băng, nghĩ ra biện pháp cứu Mân Sơn Hương của chúng tôi sao?"

Bùi Việt khựng một chút, rồi kiên định đáp: "Đúng."

Chàng vừa mở lời, tuy chưa nói đến kế sách cụ thể, nhưng dân chúng đã tin chàng mười phần, như thể việc giải quyết tận gốc lũ lụt Mân Sơn Hương đã chắc chắn thành công.

Lão hán ngồi trước mặt Bùi Việt cúi rạp người, đôi mắt ngấn lệ: "Chúc đại nhân, xin người nhất định phải cứu Mân Sơn Hương chúng tôi! Chúng tôi nguyện vì người mà lập miếu tạc tượng, đời đời hương hỏa!"

"Chúc đại nhân, xin hãy cứu chúng tôi!", "Cứu lấy Mân Sơn Hương!", "Nguyện lập miếu tạc tượng, đời đời hương hỏa!" – Dân chúng đồng loạt quỳ xuống, vừa khóc vừa cầu khẩn.

Thân là Thái tử Yến Xích, số lần Bùi Việt được người quỳ lạy nhiều không kể xiết, thế nhưng một lạy của hơn chục dân chúng hôm nay lại khiến lòng chàng dâng trào muôn vàn cảm xúc, khó bề lặng xuống.

Bá tánh trông vào quan, thật như trẻ thơ ngước nhìn cha mẹ.

Sau lưng họ, từng giọt mưa rơi lộp bộp xuống nền đất, thấm ướt bụi tro, như đang khẽ hỏi: nhân gian này lắm quanh co, trời chẳng thương xót, người biết phải làm sao?

Con thơ có thể nuôi? Cha mẹ có thể đỡ? Một thân cô độc liệu có gánh nổi gió sương?

Tuân Tử từng nói, nhân tính vốn ác; nhưng nếu không bị bức đến đường cùng, ai lại nỡ bước vào cảnh người ăn thịt người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!