Chương 1: I ☾ KIẾP TRƯỚC LÀ VẦNG MINH NGUYỆT ☽ - Chương 1: Chập chững bước vào đầm lầy, chẳng biết sâu cạn

Trời tối đen. Bốn phía mịt mờ trong cơn mưa tầm tã như thác, thế gian cũng theo đó hóa thành một mảng hỗn độn mông lung, chỉ còn hàng đuốc rực cháy trên tường thành cao vút, tựa một vết thương rách toạc xé ngang trời đất, đỏ rực màu vàng nung.

Đoàn dân chạy nạn từng chen chúc nơi cổng thành giờ đã biến mất không còn tung tích. Thế đạo điêu linh, bách tính lầm than, chỉ trong kinh thành còn được đôi phần an ổn. Mưa gió lạnh lẽo phủ trùm nhân thế, ai lại chẳng nương vào ánh lửa leo lắt kia để sưởi ấm và tìm chút ánh sáng? Nhưng dẫu lửa cháy rực rỡ ngay trước mắt, cũng chẳng dụ được một con thiêu thân nào lao tới.

Bởi… thiêu thân làm sao xuyên qua nổi bức màn mưa mịt mùng ấy –

Không thể vượt qua trận mưa thiên cổ che trời lấp đất, trăm năm chưa từng có!

"Bách tính vô tội…"

Trên lưng ngựa, một câu thì thầm lặng lẽ chìm vào tiếng vó ngựa dồn dập xen lẫn trong tiếng mưa tầm tã, khẽ đến nỗi tưởng như chưa từng tồn tại.

Chẳng mấy chốc, cửa thành mở rộng. Một hàng kỵ sĩ giơ cao đèn dầu, như những mũi tên sắc bén xé rách đêm tối, phi nhanh trên con đường quan đạo tối đen như mực dẫn đến kinh thành, cuối cùng dừng lại trước phủ Thái tử.

Úy Sở Lăng ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua phủ Thái tử, ngói xanh cột đỏ, hiên vàng khắc rồng, lầu các nguy nga, khí thế quả thật bức người.

Dưới mái hiên, từng sợi mưa rơi như tơ. Một vị nội quan mặt trắng không râu, tay che ô, vội vàng bước xuống bậc đá: "Úy tướng quân, đường xa vạn dặm, ngài vất vả rồi. Hạ quan là Trương Hòa, nội thị của Thái tử. Điện hạ đã căn dặn, lệnh cho chúng ta nghênh tiếp tướng quân, đón gió tẩy trần."

Úy Sở Lăng khẽ nhếch môi trên lưng ngựa, cười nhạt: "Ồ? Bổn tướng không xứng để Thái tử điện hạ đích thân ra đón ư?"

Một tia chớp bổ ngang bầu trời, ánh sáng trắng xóa xé tan bóng đêm, lộ rõ dung nhan nàng, mặt mày sắc lạnh, nghiêm nghị tựa đao khắc.

Tiếng sấm rền vang như nổ bên tai, khí tức sát phạt nặng nề trên người nàng khiến Trương Hòa nổi hết da gà, hãi hùng khiếp đảm.

Năm năm trước ở trận Trữ Quan, danh xưng "Ngọc Diện La Sát" của Úy Sở Lăng chấn động cả Tuyết Đột lẫn Yến Xích. Đến nay diện kiến mới biết lời đồn quả không ngoa!

Trong lòng nàng tràn đầy uất khí. Người người đều nói Thế tử Úy vương có dung mạo đẹp đẽ như thiếu nữ, đâu ai hay nàng vốn chính là thân nữ nhi!

Lúc này, toàn thân nàng ướt sũng, vải bó ngực dính sát vào da thịt, vô cùng khó chịu. Ngày dài phi ngựa khiến đùi trong bị ma sát đến rát đỏ từng chỗ, đau nhức không dứt.

Tất cả là do mật chỉ chết tiệt kia của hoàng đế, yêu cầu nàng phụ tá Thái tử? Năm năm trước nàng đã từ chối một lần, ngờ đâu vẫn không tránh khỏi!

Thấy sắc mặt của Úy Sở Lăng càng lúc càng u ám, trong lòng Trương Hòa vừa sợ hãi vừa ấm ức. Úy Sở Lăng này không dễ ứng phó nhưng có thân phận cao quý, đến cả hoàng đế cũng không sợ, huống hồ là Thái tử?

Trương công công nghiến răng nghiến lợi, cắn chặt đến tê cả hàm, cuối cùng mới cố trấn định: "Điện hạ không hề cố ý thất lễ…"

"Úy tướng quân." – Một giọng nói trầm khàn vọng đến.

"Điện hạ!" – Trương Hòa lập tức quay đầu, kéo áo nâng ô, bước nhanh như gió đến bên người kia.

Úy Sở Lăng khẽ nhướng mày, thấy một thân ảnh dưới màn mưa đang được tùy tùng vây quanh. Người ấy có thần sắc thanh tú, dáng dấp tao nhã, tóc dài như suối, chỉ dùng một chiếc trâm ngọc buộc gọn thành búi, áo ngoài ôm sát thân hình cao ráo mảnh mai.

Trong không khí thoang thoảng mùi hương của kim sang dược, lẫn một mùi thơm rất nhẹ, thanh nhã mà trầm lặng.

Thái tử bị thương sao?

"Thần bái kiến Thái tử điện hạ." – Úy Sở Lăng phi thân xuống ngựa, vừa cúi người hành lễ, Thái tử đã đưa tay đỡ lấy.

"Không cần đa lễ." – Bùi Việt khẽ ho: "Úy tướng quân vạn dặm về kinh, cô chậm trễ nghênh tiếp…"

Hơi thở rối loạn.

Chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt Thái tử trống rỗng, thân hình khẽ lay động như muốn ngã.

Úy Sở Lăng cau mày, định đưa tay đỡ lấy, Bùi Việt đã tự mình đứng vững, tiếp lời: "Đêm khuya mưa lớn, tướng quân nên sớm nghỉ ngơi."

Thôi vậy. Đối phương đã muốn giấu, nàng đành coi như không biết. "Thần, tuân mệnh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!