Triệu Dao tuy có tổ phụ từng là Thái Phó của Đại Lương, lão sư của thiên tử nhưng thuở nhỏ nàng lại không từng được đưa đi học hành nghiêm chỉnh, chỉ là một tiểu thư được nâng niu chiều chuộng lớn lên. Nàng vốn cho rằng mình đến thư viện học tập chẳng qua là làm dáng, nào cần phải như nam tử mà chăm chỉ khổ học.
Bởi vậy, tối qua chẳng những không mượn đèn ôn bài, ngược lại chỉ mãi mê nghĩ xem hôm nay nên vận váy gì, điểm trang thế nào cho nổi bật. Thế nên lúc nãy cầm bút làm bài, nàng viết chưa được mấy dòng thì đã ngừng.
Giờ đây trông thấy hai vị ca ca Tề gia bị đánh đến thê thảm như vậy, Triệu Dao bất giác run lẩy bẩy, chẳng khác gì cái rây bị sàng, chỉ sợ lát nữa thầy cũng đánh cả tay mình.
Nàng đang sợ đến hồn vía lên mây thì thấy Vương tiên sinh sau khi mắng mỏ tam công tử và tứ công Tử tề gia thêm một trận, lại phạt họ chép sách, xong xuôi mới để họ quay về chỗ. Tiếp đó, ông tiện tay cầm lên một bài thi từ trên bàn. Triệu Dao vươn cổ ra nhìn, chỉ thấy chữ viết thưa thớt in bóng qua mặt giấy sau, biết ngay không xong rồi, quả nhiên chẳng mấy chốc, Vương tiên sinh liền gọi tên nàng ta.
Triệu Dao thầm kêu cứu mạng, nhưng nào ai có thể cứu nàng lúc này? Chỉ còn cách cố nuốt nước mắt, cắn răng đứng lên, từng bước đi tới bàn tiên sinh. Vừa liếc thấy sắc mặt ông nghiêm như sắt đá, lông mày nhíu chặt, nàng liền biết là chẳng có gì hay ho chờ đợi mình.
Sau một thoáng trầm ngâm, Vương tiên sinh lạnh lùng lên tiếng: "Triệu gia đời đời làm quan thanh liêm, tổ phụ ngươi lại từng là lão sư của thiên tử, nay ngươi làm bài đến mức này, chẳng lẽ không thấy hổ thẹn với tổ tông sao?"
Tuy giọng ông không lớn, nhưng lời lẽ nặng nề lại vang vọng giữa lớp học, bao người nghe thấy. Triệu Dao xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu, đỏ mặt tía tai, chỉ mong ông mắng xong là thôi, ngàn vạn lần đừng dùng tới thước, nàng sợ đau lắm.
Vương tiên sinh khẽ thở dài, đặt bài thi của nàng sang một bên, giọng trầm trầm: "Xét thấy ngươi chưa từng vào thư đường học tập, lần này lão phu không phạt. Nhưng về sau nhất định phải chăm chỉ đọc sách, tuyệt không được để trắng cả trang giấy thế này nữa."
Triệu Dao như được đại xá, chẳng thèm so đo với mấy từ "ngòi bút trống không" liền hấp tấp chạy về chỗ ngồi, co rụt người lại như con mèo ướt.
Thẩm Tây Linh thấy Vương tiên sinh ngay cả tiểu thư như Triệu Dao mà cũng dám mắng thẳng trước lớp, không khỏi sinh lòng kính phục tiên sinh là người chính trực, đồng thời lại càng thấp thỏm không yên, chỉ sợ tới lượt mình sẽ bị mắng nặng hơn.
Nàng len lén nhìn, thấy tiên sinh lại cầm lên một bài thi nữa, tay chân lạnh như băng. Nhưng không ngờ bài đó lại là của Phó Dung. Lông mày đang nhíu của tiên sinh dần giãn ra, nét mặt còn hiện chút tán thưởng. Vương tiên sinh khẽ gật đầu, bình luận: "Nay người chuyên tâm học tiểu học (chú giải văn ngôn) ngày càng hiếm, tiểu thư Phó gia lại có thể nghiền ngẫm sâu sắc đến thế, với tuổi tác thế này, thực không dễ."
Phó Dung nghe tiên sinh khen ngợi, liền nhẹ nhàng đứng dậy hành lễ tạ ơn, lại còn cùng Vương tiên sinh đàm luận mấy câu về tiểu học. Khi được hỏi vì sao lại đam mê lĩnh vực ấy, nàng trầm tĩnh đáp: "Tổ tiên từng có lời: "Tiểu học là gốc của quốc thể, là khởi điểm của hoàng giáo, trên là để khảo xét điển tịch tiền nhân, dưới để phù hợp phong tục dân sinh, há chỉ là học về bút họa văn tự đơn giản sao? Nếu để mất gốc, giả trá sẽ sinh."
Học trò yêu thích tiểu học, chính là vì điều ấy."
Vương tiên sinh nghe vậy, lại càng thêm hài lòng, liên tục gật đầu.
Thẩm Tây Linh ngồi bên nghe thấy, nhìn vị tiểu thư Phó gia dung mạo đoan trang, cử chỉ ôn hòa, mà tài học lại vững vàng hiếm có, vừa thanh nhã lại vừa tinh tế, trong lòng càng thêm khâm phục. Mà còn nàng thì…
Nàng cúi nhẹ đầu xuống, chỉ thấy nơi ánh mắt nghiêng nghiêng, Vương tiên sinh đã cầm lên tờ bài thi cuối cùng, chính là của nàng. Trong khoảnh khắc ấy, tim nàng như bị ai siết chặt, hô hấp cũng không thông thuận nữa.
Triệu Dao thì chỉ mong chờ khoảnh khắc ấy, đã chuẩn bị sẵn tâm thái xem trò vui. Nàng ta thầm nghĩ, đường đường là cháu gái Thái Phó mà còn bị mắng thảm như thế thì Phương Quân, một nha đầu nhà quê từ Ba Quận, sao có thể làm nên chuyện? Hơn nữa lại không may rơi đúng ngay sau bài của Phó Dung, ngọc ở phía trước, đá vụn phía sau chỉ càng lộ rõ ngu dốt. Triệu Dao không khỏi mừng rỡ chờ tiên sinh nổi giận.
Nhưng còn chưa kịp nghe Vương tiên sinh mở miệng thì bên ngoài thư trai đã vang lên tiếng nha hoàn và tiểu đồng chào hỏi: "Nhị công tử tới!"
Triệu Dao vội ngoảnh đầu nhìn, chỉ thấy nhị ca của nàng bước vào.
Không ai ngờ sẽ gặp được Tề Anh ngay lúc này, tại chốn này. Vương Thanh cũng lấy làm kinh ngạc, mở miệng hỏi: "Kính Thần? Sao ngươi lại đến đây?"
Nhị công tử Tề gia vẫn vận quan phục, xem chừng là vừa bãi triều đã vội vã tới nơi, nhẹ tay vén rèm bước vào từ cửa ngoài của Thù Cần Trai.
Năm xưa, Vương Thanh từng là lão sư dạy chữ của Tề Anh, khi ấy vô cùng yêu thích người học trò này. Nay nhận lời đến Tề gia giảng dạy, cũng có đến nửa phần là nể tình chàng. Vương Thanh trông thấy chàng đến, trong lòng rất đỗi vui mừng, muốn đứng dậy nghênh đón. Tề Anh tuy kính trọng nhưng vẫn giữ lễ, tất nhiên không để tiên sinh phải phiền lòng, vội mời ngồi. Vương Thanh cũng không khách sáo, phân phó đồng tử thêm ghế cho chàng, ngồi ngay bên cạnh bàn.
Tề Anh chắp tay đáp lễ: "Lâu rồi chưa thỉnh an tiên sinh, hôm qua lại lỡ mất, nghĩ thế nào hôm nay cũng phải tới vấn an một chuyến."
Vương tiên sinh tâm tình hớn hở, nghe vậy liền cười lớn: "Giờ ngươi bận trăm công nghìn việc, chuyện thăm hỏi cũng miễn đi. Dù sao ta với ngươi cũng từng là sư trò, khách khí như thế làm gì?"
Tề Anh khẽ mỉm cười, nét mặt khiêm cung: "Ngài là lão sư tại hạ từng bái dưới môn, vấn an thăm hỏi vốn là đạo làm học trò."
Vương tiên sinh nghe vậy, cười xua tay. Lại nghe Tề Anh nói thêm: "Huống chi lần này là vãn sinh mạo muội nhờ tiên sinh thu nhận thêm học trò. Hôm qua nghe nói hôm nay bọn họ sẽ khảo thí, nghĩ rằng thế nào cũng nên đến xem qua."
Vương Thanh lúc này mới hiểu ra ý chàng, cái gì mà lão sư, cái gì mà bổn phận học trò toàn là nói cho có lệ! Nhị công tử Tề gia rõ ràng là lo lão phu nghiêm khắc quá mà làm khó người ta!
Trong lòng Vương Thanh hừ lạnh một tiếng, liếc mắt nhìn về phía Thẩm Tây Linh đang ngồi.
Tưởng ông nhìn không ra hay sao? Hôm trước khi nhị công tử Tề gia tới cầu ông nhận nữ sinh, ông đã thấy có gì đó chẳng ổn. Ông vốn biết rõ tính nết nhị công tử này, người này thiên tính lạnh nhạt, lại chẳng thích quản chuyện bao đồng. Năm xưa, ngay cả hai đệ đệ ruột muốn bái sư cũng là nhờ phụ thân ra mặt, chưa từng tự mình can thiệp. Thế mà nay lại đặc biệt đến nhờ ông thu nhận nữ sinh nếu nói không có điều gì ẩn tình thì mới là chuyện lạ!
Vương Thanh tuy là người cẩn chính, nhưng những năm gần đây có lẽ vì tuổi cao, lại dần thấy hứng thú với chuyện "nhà ai gả con, ai đang trồng cây si" hơn trước. Lúc đầu ông vốn không mấy mặn mà với chuyện thu nhận nữ sinh, song vừa nghĩ đây có thể liên quan đến chuyện nhân duyên của Kính Thần liền đổi ý, sảng khoái đồng ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!