Đến giờ cơm tối, Tử Quân từ phòng bếp nhỏ bưng cơm canh dọn lên bàn mà chẳng thấy bóng dáng tiểu thư đâu. Hỏi qua Phong Thường mới biết, tiểu thư vẫn còn ở trong nội thất, nghe nói vì mai có khảo thí nên đang gấp rút ôn bài.
Tử Quân bước vào nội thất, quả nhiên thấy Thẩm Tây Linh đang ngồi bên án đọc sách. Trên bàn thắp ngọn đèn nhỏ, xung quanh là một vòng sách dày xếp chồng, Thủy Bội ngồi bên bầu bạn.
Tử Quân bước vào, cười bảo: "Tiểu thư hay là dùng cơm trước đi ạ, học hành chậm lại chút cũng không muộn."
Thẩm Tây Linh tựa như quá mức chuyên chú, chẳng nghe thấy bước chân của Tử Quân. Đến khi nghe nàng cất tiếng thì giật nảy mình, phản ứng lại mới nhẹ giọng nói: "Mọi người cứ ăn trước đi, ta lát nữa dùng sau cũng được… Vẫn còn mấy quyển chưa xem qua."
Thủy Bội ngồi cạnh che miệng cười khẽ, thầm nghĩ tiểu thư từ trưa tới giờ đọc sách mà trang sách thì chẳng lật được mấy lần. Xem ra tâm tư không đặt ở chữ nghĩa, chẳng biết là đang nghĩ đến ai?
Nàng liếc mắt trao đổi với Tử Quân rồi cũng lên tiếng khuyên: "Tiểu thư cứ ăn cơm trước đã, sách vở thì như biển, một lúc sao học cho xuể? Huống hồ ngày mai là lần đầu người lên lớp của Vương tiên sinh, chưa từng học qua với ông, ông ấy cũng không mong tiểu thư phải đáp trôi chảy đâu."
Thật lòng mà nói, hôm nay Thẩm Tây Linh vốn định bỏ thời gian và tâm trí để đọc sách, nào ngờ từ lúc trở về từ chính sảnh đến giờ, thần trí nàng cứ như treo ngược trên mây. Mỗi khi cúi đầu đọc sách, trong đầu lại bất giác hiện lên gương mặt thanh tú của vị tỷ tỷ Phó gia, bên tai còn văng vẳng tiếng "vậy cũng tốt" khẽ bật ra từ miệng nhị công tử Tề gia khi chia tay. Thế là trong lòng càng thêm tạp loạn, cả buổi chiều ngồi bên thư án mà chẳng đọc được mấy chữ ra hồn.
Khi sinh thời, phụ thân nàng thường dạy, học thì phải chuyên tâm. Nay nàng như chim non mất hướng, sao mà được? Cố ép mình chăm chỉ đọc tiếp, nhưng Tử Quân và Thủy Bội cứ ở bên cạnh khuyên can mãi. Thẩm Tây Linh nghĩ, nếu không chịu đi dùng bữa lại phụ lòng các tỷ trong phòng bếp đã vất vả chuẩn bị, như thế há chẳng phải quá mức kiêu căng. Thấy vậy nàng bèn nghe lời hai người, đứng dậy ra ngoài phòng ăn cơm.
Chỉ là… nàng ăn không vô bao nhiêu, được mấy miếng liền buông đũa. Đám nha đầu dọn dẹp mọi thứ xong, Thủy Bội dâng lên một chén trà, dịu giọng khuyên: "Tiểu thư ở trong phòng ngồi cả ngày rồi, chẳng bằng ra ngoài đi dạo một vòng, cũng giúp tiêu cơm."
Thẩm Tây Linh khẽ lắc đầu, lại nghe Tử Quân tiếp lời: "Đi đi mà, chúng nô tỳ đến bản phủ đã mấy hôm, đến vườn hoa cũng chưa ghé qua đấy."
Vài nha đầu cùng nhau thúc giục, thật ra cũng vì thấy nàng hôm nay ủ rũ ít nói. Ba nha hoàn này, nếu tính cả Phong Thường vào, náo nhiệt đến nỗi còn hơn cả tiểu thư nhà mình chưa tròn mười hai. Bị họ quấn lấy chẳng còn cách nào, Thẩm Tây Linh đành gật đầu chịu thua: "Thôi được… nhưng đừng đi ầm ĩ quá kẻo người ta để ý."
Dù ở cùng nhau chưa lâu, Thủy Bội các nàng cũng hiểu rõ tính tiểu thư, đoan trang trầm tĩnh, lại đang sống dưới mái nhà người khác nên cẩn trọng là điều thường tình. Ai nấy liền gật đầu đáp ứng. Phong Thường cười nói: "Ra bốn người đi cùng thì dễ khiến người chú ý, hay để Thủy Bội theo tiểu thư là được, ta với Tử Quân ở lại canh phòng."
Tử Quân nghe vậy chu môi tỏ ý không vui, cũng muốn được ra ngoài. Thủy Bội che miệng cười bảo: "Ngươi theo ra làm gì? Mới mấy ngày mà lạc đường không biết bao lần rồi. Nếu ngươi đi theo tiểu thư, thì tối nay e là chẳng biết đường về đâu!"
Tử Quân bị nói trúng, xấu hổ thè lưỡi không dám cãi, đành ngậm ngùi trơ mắt nhìn Thủy Bội đi theo tiểu thư ra cửa.
Tết Nguyên Tiêu chưa qua, đêm vẫn còn vương lạnh. Viện Thẩm Tây Linh ở vốn nằm mé ngoài, muốn đến hoa viên hay chính sảnh đều phải đi một quãng. Ban ngày thì đỡ, chứ đêm xuống vừa ra cửa đã vắng hoe bóng người, lạnh lẽo hơn hẳn.
Tử Quân và Phong Thường không thích cái vẻ tiêu điều ấy, nhưng Thẩm Tây Linh lại thấy dễ chịu. Nàng không muốn gây chú ý, nay lại mang thân phận kẻ khác, trong lòng vốn đã thấp thỏm. Càng yên tĩnh, nàng càng thấy yên tâm.
Chỉ là đêm nay sự yên ắng kia lại khiến người ta có phần khó chịu. Không hiểu vì sao, nàng đột nhiên cảm thấy phủ Tề gia lớn đến ngột ngạt, còn sự vắng lặng kia khiến lòng nàng chùng xuống một cách khó tả. Gần đây nàng tự thấy mình rất khác lạ, tâm tình trồi sụt thất thường, đến chính nàng cũng lấy làm phiền lòng. Khi còn sống, phụ thân từng dạy: "Không vui vì cảnh, chẳng buồn vì thân."
Nàng vẫn tưởng mình học được đôi phần, nào ngờ…
Đang lặng lẽ cúi đầu bước đi, tâm trí ngổn ngang, chợt nghe Thủy Bội "ủa" một tiếng, rồi vui mừng bảo: "Tiểu thư nhìn kìa, kia chẳng phải là nhị công tử sao?"
Thẩm Tây Linh sững người, ngẩng đầu theo tay nàng chỉ, thấy một chiếc đèn lồng lắc lư trong bóng đêm. Người cầm đèn là Thanh Trúc, theo sau là Tề Anh.
Nàng hơi ngây người, Thủy Bội lại che miệng cười, kề tai nàng nói nhỏ: "Nơi này hẻo lánh thế, nhị công tử đến đây hẳn là để tìm tiểu thư. Hay là chúng ta qua chào hỏi một tiếng?"
Một câu của Thủy Bội khiến tim Thẩm Tây Linh như đập lệch một nhịp. Nàng ngẩng lên nhìn lần nữa thấy nhị công tử đã đến rất gần, bèn vội ổn định tinh thần, bước đến thi lễ chào hỏi.
Tề Anh quả là tới tìm nàng. Hôm nay tại chính sảnh đông người, sau lại bị tổ mẫu sai đưa Phó Dung xuất phủ, chẳng kịp hỏi han nàng câu nào. Nghĩ tới nàng lần đầu gặp Vương tiên sinh, không biết kết quả ra sao, trong lòng vẫn canh cánh chẳng yên nên tối đến mới qua xem thử. Không ngờ lại gặp nàng giữa đường.
Ánh sáng đèn trong tay Thanh Trúc soi lên tay áo thiếu nữ, để lộ ngón tay bị gió lạnh làm đỏ ửng. Chàng nhíu mày, nghiêm giọng trách Thủy Bội: "Tiểu thư ngươi ra ngoài, sao không chuẩn bị lò sưởi cầm tay? Thật quá sơ suất."
Giọng nói không hẳn gay gắt, nhưng nét mặt nghiêm nghị đủ khiến người khác khiếp sợ. Thủy Bội hoảng hồn, sợ bị hiểu nhầm là đối xử không phải với tiểu thư Phương gia, vội vàng nhận lỗi.
Thẩm Tây Linh thấy vậy cũng áy náy trong lòng. Mấy tỷ ấy đều đối với nàng rất tốt, nàng sao nỡ để Thủy Bội bị quở trách? Bèn vội vàng nói: "Công tử hiểu lầm rồi… Là ta nói không cần, vì thấy cầm theo phiền phức."
Tề Anh không tỏ rõ tin hay không, chỉ nhàn nhạt dặn Thủy Bội: "Đi lấy một cái mang tới."
Thủy Bội vâng dạ một tiếng, vội vàng quay gót. May mà viện Thẩm Tây Linh ở cũng chẳng xa, chẳng mấy chốc đã trở về, đem lò sưởi cầm tay đặt vào tay nàng. Hơi ấm lập tức lan tỏa, khiến nàng dễ chịu hẳn.
Không rõ có nên mở lời cảm tạ, thì đã nghe Tề Anh cất tiếng hỏi: "Ra ngoài đi dạo à?"
Thẩm Tây Linh khẽ "vâng".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!