Chuyện này nói ra cũng thật là oan cho Thẩm Tây Linh.
Ngay cả bản thân nàng cũng không ngờ Tề gia lại đãi ngộ mình hậu hĩnh đến thế. Phu nhân Nghiêu thị hiền hậu khiến người ta kính mà sợ, chính tay sắp xếp cho nàng một viện nhỏ riêng để ở, trong ngoài đều có nha hoàn, tiểu đồng hầu hạ chu toàn. Lại còn vì nàng mà sắm sửa y phục, trâm vòng mới tinh, món nào cũng tinh xảo quý giá.
Thẩm Tây Linh đương nhiên không dám nhận, một mực chối từ. Phu nhân liền ân cần khuyên giải, lại nắm tay nàng mà cười nói: "Nếu con thật sự không muốn nhận, vậy cứ đi mà nói với Kính Thần. Những thứ này tuy là ta sai người chuẩn bị, nhưng bạc thì đều là nó bỏ ra cả đấy."
Thẩm Tây Linh nghe vậy, trong lòng muôn phần ngổn ngang, lại chẳng còn cách nào từ chối.
Không chỉ có thế, Tề Anh còn đưa Thủy Bội và Phong Thường đến làm nha hoàn thân cận cho nàng. Hai vị tỷ tỷ ấy dung mạo đoan trang, cư xử ôn hòa, đãi nàng như chính tiểu thư trong phủ. Đặc biệt hơn cả, Tề Anh còn sai người đem Tử Quân từ Phong Hà Uyển đến bên nàng.
Quản sự nơi ấy nói: "Công tử đã dặn, từ nay về sau để Tử Quân ở tiểu phòng của tiểu thư mà hầu bếp, hoặc ở trong phòng làm tạp vụ, đều do tiểu thư phân phó. Còn tiền công tháng của Thủy Bội, Phong Thường và Tử Quân cũng đều tính vào sổ Phong Hà Uyển, tiểu thư không cần bận tâm."
Thẩm Tây Linh vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, Tử Quân cũng lộ vẻ hân hoan. Nàng vốn chỉ là một nha đầu hạng thấp trong bếp ở Phong Hà Uyển, nay không chỉ vào được chính viện mà còn được hầu cận trong phòng, lương tháng tăng lên mấy phân bạc, sao lại không vui cho được?
Thẩm Tây Linh thật không ngờ Tề Kính Thần lại lo toan vẹn toàn đến vậy. Từ đêm Trừ Tịch đến nay, chàng vẫn luôn đối đãi với nàng như thể đang nhóm một lò than trong những ngày tuyết giá, sưởi ấm nàng từ thân đến lòng. Vì vậy mà nàng không khỏi sinh lòng cảm kích, cũng dần dần đem lòng quyến luyến.
Chỉ là dạo gần đây tuy Tề Kính Thần vẫn nghỉ lại ở bản phủ, nhưng lại giống như thời gian còn ở Phong Hà Uyển sớm đi tối về, nàng cũng chẳng mấy khi gặp được. Hai lần tình cờ trông thấy, chàng cũng vội vã, chẳng kịp nói với nàng lấy một câu.
Thời gian lẳng lặng trôi qua, thoắt đã năm ngày. Hôm nay là ngày đầu tiên ra mắt tiên sinh. Thẩm Tây Linh vốn chưa từng trải qua lễ nghi lớn như thế, trong lòng tự nhiên bất an, không biết phải xử sự ra sao cho thỏa đáng. Thủy Bội và Phong Thường thấy nàng luống cuống thì cùng nhau trấn an, lại còn thay phiên giúp nàng ăn mặc chải chuốt. Khi đứng trước gương nhìn lại, Thẩm Tây Linh chỉ thấy dung nhan quá lộng lẫy, không khỏi lúng túng nói: "Có phải là… quá chói mắt rồi không?"
Hai nàng nghe vậy chỉ che miệng cười. Thủy Bội nói: "Cô nương làm khó chúng nô tỳ rồi. Trong đống y phục mà phu nhân sai người chuẩn bị, bộ y phục thêu chỉ bạc này đã là giản dị nhất rồi đấy. Huống hồ cô nương sinh ra đã đẹp thế kia, mặc gì cũng thấy quý, chúng nô tỳ cũng hết cách.
Lúc ấy, Tử Quân vừa từ sân bước vào, thấy dáng vẻ trang điểm xong xuôi của Thẩm Tây Linh thì sững sờ, đến nỗi suýt làm rơi nắm đậu lông đang cầm trong tay, tấm tắc không thôi: "Đẹp, thật là đẹp! Bảo sao nhị công tử lại quý cô nương đến vậy."
Mấy người cùng phá lên cười, khiến mặt Thẩm Tây Linh đỏ bừng như hoa đào tháng ba, càng thêm phần diễm lệ.
Vì là ngày đầu tiên ra mắt Vương tiên sinh, nàng sợ mình lỡ lời hỏng việc, nên cố tình đến chính đường từ rất sớm chờ đợi. Ngồi chờ chưa đến một nén nhang, đã thấy Triệu Dao cùng mẫu thân là Triệu phu nhân đến. Thẩm Tây Linh lập tức đứng dậy, khép nép hành lễ.
Chẳng ngờ Triệu tiểu thư vừa trông thấy nàng, ánh mắt liền như muốn tóe lửa. Đừng nói Thẩm Tây Linh vốn nhạy cảm, ngay cả Thủy Bội và Phong Thường đứng sau cũng nhìn ra thái độ ấy không ổn.
Vẫn là Triệu thị kín đáo kéo tay nhi nữ, cười dịu dàng mà nói: "Phương tiểu thư không cần cau nệ lễ nghĩa, mau ngồi xuống đi."
Vừa nói vừa kéo Triệu Dao cùng ngồi, Thẩm Tây Linh đợi hai người ổn định xong mới nhẹ nhàng ngồi theo.
Triệu thị đưa mắt kín đáo quan sát nàng, trong lòng cũng thầm kinh ngạc. Chỉ là một cô nhi đến từ Ba Quận, vậy mà thần thái cử chỉ chẳng chút quê kệch, dung nhan lại xuất chúng, bất giác cảm thấy khác thường. Bà mỉm cười ôn hòa, dịu giọng hỏi: "Nghe nói Phương đại nhân là tiến sĩ khoa Khánh Hòa năm thứ sáu, lại vào hàng nhất giáp, Phương tiểu thư là nhi nữ độc nhất của ông, chắc hẳn được thừa hưởng chân truyền, vào học đường sau này xin nhờ cô nương chỉ dạy cho Dao Nhi nhà ta nhiều điều."
Triệu Dao biết rõ mẫu thân chỉ nói lời xã giao, song nghe vẫn không khỏi thấy chướng tai, liếc mắt trách móc một cái.
Thẩm Tây Linh thì cẩn thận đáp lời: "Phu nhân quá lời, tiểu nữ tư chất ngu độn, chưa bằng được một phần vạn của gia phụ. Triệu tiểu thư xuất thân danh môn, văn học sâu rộng, chỉ mong được tỷ ấy chỉ giáo, nào dám nói đến chuyện giúp đỡ?"
"Phương tiểu thư khách khí rồi!" Triệu phu nhân mỉm cười nói tiếp: "Sau này cùng Dao Nhi học cùng một lão sư, cũng không tiện cứ "tiểu thư" gọi tới gọi lui. Dao Nhi lớn hơn cô nương một tuổi, chi bằng cô nương cứ gọi nó là tỷ tỷ đi."
Triệu Dao trong bụng vốn chẳng muốn cùng Thẩm Tây Linh xưng tỷ muội, vừa định cất lời phản bác thì đã bị mẫu thân lặng lẽ lườm cho một cái, đành cắn răng nuốt xuống bất mãn.
Thẩm Tây Linh tuy không nói lời nào, nhưng trong lòng đã hiểu rõ mọi sự, khẽ mím môi, thầm nhủ lúc này cứ thuận theo lời của Triệu thị là hơn, bèn dịu giọng thưa: "Vậy… được phu nhân cất nhắc, Phương Quân xin phép mạo muội gọi một tiếng tỷ tỷ."
Nàng đứng dậy, nhẹ cúi người thi lễ với Triệu Dao. Triệu thị gật đầu, ra hiệu cho nhi nữ hoàn lễ. Triệu Dao tuy lòng đầy miễn cưỡng nhưng cũng chỉ đành đứng dậy, vừa lúc ấy ngoài cửa có tiếng động, là Nghiêu thị đến. Mắt Triệu Dao sáng bừng lên, làm nũng gọi một tiếng "cữu mẫu" rồi tung tăng bước về phía bà. Vừa đi được nửa đường thì chợt thấy lão thái thái cũng đến, bên cạnh còn có một thiếu nữ chừng mười lăm, mười sáu tuổi.
Nghiêu thị vào chính đường, trước tiên đỡ lão thái thái lên ngồi ghế chủ vị, rồi mới quay sang hỏi Triệu Dao và Thẩm Tây Linh: "Dao Nhi, Văn Văn, hai đứa đều đến cả rồi à?"
Ánh mắt bà dừng lại nơi Thẩm Tây Linh, nụ cười càng thêm thân thiết: "Nói ra thì đây hẳn là lần đầu tiên Văn Văn gặp lão thái thái nhà ta nhỉ? Lại đây, để lão thái thái xem nào."
Triệu Dao đứng bên chứng kiến cảnh ấy, trong lòng giận lắm mà không dám nói. Không hiểu nha đầu cô nhi kia đã dùng cách gì khiến cữu mẫu yêu thích đến thế, lại còn gọi thân mật là "Văn Văn". Mới mấy ngày không đến Tề phủ mà mọi chuyện đã đổi khác đến nhường này! Còn nữ tử đứng gần lão thái thái kia là ai? Bộ dạng điềm tĩnh như thể cao quý lắm, lại còn được đứng gần thái thái như thế, nhìn thôi đã thấy ngứa mắt!
Thẩm Tây Linh thì chẳng nghĩ được nhiều đến vậy, chỉ yên lặng theo lời Nghiêu thị, kính cẩn hành lễ ra mắt lão thái thái.
Lão thái thái hôm nay khí sắc tốt, thần thái hiền hòa, ngắm Thẩm Tây Linh vài lượt rồi hỏi Nghiêu thị: "Ồ, đây là vị tiểu thư Phương gia mà các ngươi từng nhắc đến với ta?"
Nghiêu thị mỉm cười gật đầu: "Chính là nàng, nhi nữ của người từng cứu mạng Kính Thần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!