Chương 36: Nhập phủ (2)

Xe ngựa dừng trước cửa chính của phủ Tề gia, Thẩm Tây Linh bước xuống theo sau Tề Anh, vừa trông thấy cổng lớn phủ đệ nguy nga liền sinh lòng kinh hãi, tim đập rối bời.

Bản phủ Tề gia khác hẳn Phong Hà Uyển. Tuy Phong Hà Uyển cũng thuộc sản nghiệp Tề gia nhưng dẫu sao cũng là biệt viện, nơi chốn nhã thanh, tinh xảo. Còn phủ đệ chính tông thì khác, khí tượng thế gia trầm ổn mà hiển quý, cửa son cao vút, đôi sư tử đá nơi bậc thềm trước cổng được đẽo tạc nghiêm trang, oai vệ khiến người chưa bước vào đã thấy lòng run sợ.

Thẩm Tây Linh căng thẳng đến mức tay lạnh như băng. Tề Anh thoáng liếc thấy mười ngón tay nàng đang xoắn chặt, liền cúi đầu, nhẹ giọng an ủi: "Đừng sợ, không sao cả."

Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn chàng, lòng vẫn bất an, khẽ gật đầu miễn cưỡng.

Tề Anh trầm mặc một lát, lại nói: "Lát nữa ta đưa ngươi đi gặp mẫu thân. Mẫu thân ta xưa nay yêu quý nữ hài, sẽ không làm khó ngươi đâu. Chỉ cần ngoan một chút là được."

Thẩm Tây Linh khẽ mím môi, cất tiếng nhỏ nhẹ: "Thế nào mới gọi là ngoan một chút?"

Tề Anh nhướn mày, suy nghĩ giây lát rồi nói: "Cứ như khi ở trước mặt ta là được."

Chỉ cần như nàng trước mặt ta, đã đủ khiến người ta yêu mến rồi.

Nghe thế, Thẩm Tây Linh bất giác nghĩ đến bao lần mình gây chuyện phiền hà gần đây, lại càng bất an. Tề Anh thấy nàng càng lúc càng siết chặt tay, biết giờ có nói thêm cũng vô ích, bèn dứt khoát dẫn nàng bước qua cửa lớn.

Bản phủ của Tề gia rộng lớn vô cùng, nghe nói chiếm trọn một phương đất. Vừa bước vào càng cảm thấy nhà cao cửa rộng, thật đúng là "hầu môn sâu tựa biển". Đại đường, lầu các, hành lang dãy dãy san sát, cây cổ thụ chen cùng hòn giả sơn, chỗ nào cũng hoa lệ nghiêm trang, khí độ bất phàm.

Thẩm Tây Linh theo sát bên chàng, qua từng hoa sảnh, xuyên từng hành lang quanh co, lại men theo không biết bao nhiêu bình phong lụa mỏng. Chỉ thấy gia nhân nơi đây gấp mười lần so với Phong Hà Uyển, bên vườn còn treo lồng nhốt họa mi, anh vũ, đủ loại chim quý cho khách vui chơi thưởng ngoạn. Lúc này nàng mới chân chính hiểu được hai chữ "phú quý" là thế nào.

Kẻ hầu người hạ qua lại đều cúi đầu hành lễ với Tề Anh. Một lão nhân trạc trung niên, dáng như quản sự, vừa thấy chàng liền vội vã bước tới chào hỏi. Tề Anh không dừng bước, chỉ hỏi: "Mẫu thân đang ở Gia Hỉ Đường?"

Quản sự mặt mày rạng rỡ, đáp: "Phu nhân nghe nói nhị công tử hôm nay về sớm, lại sẽ nghỉ lại phủ vui mừng khôn xiết, hiện đang chờ ngài tại Gia Hỉ Đường."

Lão ngừng một thoáng, như sực nhớ ra điều gì, liền nói thêm: "Lão gia cũng ở đó, đang cùng phu nhân uống trà."

Nghe vậy, Tề Anh khẽ cau mày, gần như không thể nhận ra, trầm giọng lặp lại: "Phụ thân cũng có mặt?"

Quản sự lập tức gật đầu nói hai lần: "Đúng là như vậy."

Tề Anh im lặng một lúc, vô thức nghiêng đầu nhìn Thẩm Tây Linh đang đứng bên cạnh, rồi lại nhanh chóng thu mắt, gật nhẹ.

Thẩm Tây Linh cảm thấy ánh mắt vừa rồi của chàng tựa hồ mang chút bận lòng, lòng nàng lại càng bất an, thì ra hôm nay không chỉ gặp mẫu thân của Tề công tử, mà còn cả phụ thân chàng, vị Tả tướng danh vang thiên hạ, người đứng đầu thế gia Giang Tả, Tề Chương. Nàng… sắp phải ra mắt cả hai người ấy.

Bỗng nhiên, Thẩm Tây Linh cảm thấy mình căng thẳng đến mức khó thở, bèn nhân lúc không ai chú ý, vụng trộm dùng ngón tay vẽ một hình nhân trong lòng bàn tay rồi nuốt "phù" xuống như cầu tâm an.

Chẳng mấy chốc, hai người đã đến trước Gia Hỉ Đường. Gia nhân bước vào bẩm báo: "Nhị công tử đã về." 

Thẩm Tây Linh nghe bên trong truyền ra một giọng phụ nhân vui vẻ: "Kính Thần về rồi à? Mau gọi nó vào đi."

Tề Anh nhấc chân định bước vào, nhưng đi được hai bước mới phát hiện Thẩm Tây Linh chưa theo sau, liền quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy tiểu cô nương cúi gằm đầu, quá hồi hộp mà không hề biết chàng đã rời bước. 

Chàng bất giác bật cười, quay lại đứng trước mặt nàng, đưa tay nhéo nhè nhẹ lên má nàng, giọng ôn hòa: "Đi thôi."

Lực tay chàng lần này hơi mạnh, khiến Thẩm Tây Linh thấy hơi đau, nàng xoa má, hơi ấm ức ngẩng đầu nhìn chàng. Nhưng khi bắt gặp ánh cười trong mắt chàng, trong lòng nàng bỗng chốc lắng dịu.

Nàng chợt nghĩ thông suốt một điều. Người trước mặt nàng đây từng giữa binh đao loạn lạc đưa nàng ra khỏi thành, từng chính tay mai táng người phụ thân bị thế gian khinh miệt của nàng, từng một tay giấu giếm che chở nàng, nhi nữ của một tội thần, nếu có chàng ở bên, nàng còn sợ gì nữa?

Thẩm Tây Linh e lệ mỉm một nụ cười nhẹ, rồi rảo bước theo chàng vào trong Gia Hỉ Đường.

Gia Hỉ Đường không phải chính sảnh của phủ Tề gia mà là chính phòng thuộc viện của phu nhân Nghiêu thị, mẫu thân Tề Anh, bà thường ở đây tiếp khách hoặc chuyện trò cùng con cháu. Gian đường này không rộng, nhưng được bài trí tinh tế mà không phô trương. Vì phu nhân Nghiêu thị xưa nay lưng yếu nên mọi chỗ ngồi trong phòng đều đặt thêm đệm mềm, khắp nơi cũng có sẵn gối tựa.

Tề Chương từ nhỏ lớn lên trong khuôn phép lễ nghi thế gia, xưa nay nghiêm cẩn nề nếp. Thuở mới cưới Nghiêu thị, ông từng không quen lối bài trí mềm mại tùy ý trong phòng bà, cho là bất nhã. Nhưng tình cảm giữa hai phu thê luôn sâu đậm, chung sống mấy chục năm, ông vẫn yêu chiều bà như thuở ban đầu. Khi không bận chính vụ, phần lớn thời gian đều ngồi nơi phòng bà, lâu dần cũng quen với những thứ gối đệm mềm mại này, đến nỗi khi về lại phòng mình còn cảm thấy ghế gỗ cứng quá.

Ngày ấy hạ triều, Tề Chương liền đến Gia Hỉ Đường thăm phu nhân. Hai người đang ngồi đánh cờ, thấy Nghiêu thị tựa nghiêng lên gối, thần sắc có chút uể oải, ông liền hỏi: "Sao vậy? Nhìn bà có vẻ không có tinh thần."

Nghiêu thị liếc ông một cái, nhẹ trách: "Không phải vì Kính Thần thì vì ai? Nó bao lâu rồi chưa chịu về nhà?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!