Chương 35: Nhập phủ (1)

Hôm sau, trời còn chưa sáng, mờ tối tựa sương đêm, giờ Dần vừa điểm thì Thẩm Tây Linh đã tỉnh dậy.

Nàng đêm qua nghe Tề Anh nói hôm nay sẽ đưa nàng đến Tề phủ liền tức tốc thu xếp hành trang trong đêm. May thay, vật dụng nàng có chẳng nhiều, một rương nhỏ cũng đủ chứa. Trong rương ấy là y phục của bản thân, thêm vào đó là hai chiếc đèn hồ ly mới có được hôm qua và… và chiếc áo choàng lông mà lần đầu gặp Tề Anh chàng đã khoác lên mình nàng.

Nói đến đây, nàng từng mặc qua hai kiện y phục của Tề công tử, một là chiếc áo choàng lông ấy, hai là đại bào mà hôm nọ khi nàng ngủ thiếp nơi cửa Vong Thất, chàng đem phủ lên nàng. Đại bào kia sau đó nàng đã trả lại, còn chiếc áo choàng lông này thì nàng vẫn lặng lẽ giữ lại. Không phải nàng có tâm tư gì khác, chỉ bởi chiếc áo choàng này từng phủ lên di thể mẫu thân nàng, nếu đem trả lại thì chẳng tiện chút nào.

Nàng giữ lại, một là để tưởng nhớ mẫu thân, hai là… Chuyện này, là bí mật sâu kín trong lòng Thẩm Tây Linh, không tiện nói cùng người ngoài.

Đêm qua, nàng dọn dẹp xong xuôi nhưng trằn trọc mãi không yên giấc. Trời mới hừng sáng, nàng đã thức dậy khoác áo choàng, đứng nơi cửa phòng mình, dõi nhìn về hướng phòng Tề Anh. Không lâu sau đã thấy chàng xuất hiện, Thanh Trúc và Bạch Tùng theo hai bên, cả ba người đang đi về phía cửa lớn.

Tề Anh trong ánh sáng mờ ảo của bình minh trông thấy nàng, vẻ mặt có phần bất ngờ. Chàng chuyển hướng, bước đến gần, trông tiểu cô nương đã rửa mặt chỉnh tề, thần sắc như sẵn sàng lên đường, chàng khẽ nhướng mày, hỏi: "Cớ sao ngươi dậy sớm thế?"

Thẩm Tây Linh chớp chớp mắt, nghiêng đầu hỏi lại: "Vâng? Công tử chẳng phải đã nói, hôm nay sẽ đưa ta đến Tề phủ sao?"

Tề anh trầm mặc giây lát, đoạn đáp: "… Nhưng ta phải vào triều trước đã."

Thẩm Tây Linh: "…"

Nàng thật không hề nghĩ tới điều ấy. Tết Nguyên Tiêu đã qua, năm mới cũng đã điểm, nếu chẳng phải ngày nghỉ thì Tề Anh hẳn phải vào triều.

Thẩm Tây Linh bối rối cúi đầu, nét mặt thoáng ngượng ngùng. Tề Anh trong mắt thoáng hiện ý cười, tiểu cô nương này quả thực dễ thương khiến chàng không kìm được, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng, giọng ôn tồn: "Về nghỉ thêm một giấc đi, đợi ta hồi phủ sẽ tới đón."

Ấy là lần đầu tiên Tề Anh dùng cách thân mật như vậy đối đãi với Thẩm Tây Linh, hai người đều khựng lại như sực tỉnh. Chàng cũng sớm nhận ra hành động vừa rồi có phần thất lễ liền vội thu tay về, song cảm giác ấm áp nơi tay chàng chạm qua vẫn lưu lại nơi tóc nàng, khiến nàng có phần lưu luyến.

Hai người lặng thinh một hồi. Rốt cuộc là Tề Anh phá vỡ im lặng, khẽ ho một tiếng, nói: "Vào đi, ngoài trời lạnh."

Thẩm Tây Linh thấy chàng toan bước đi, trong lòng hơi cuống, bất giác đưa tay giữ lấy tay áo chàng. Tề Anh quay đầu nhìn, mặt nàng hơi đỏ lại vội buông tay.

Tề Anh hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Thẩm Tây Linh đan tay vào nhau, nhỏ giọng lắp bắp: "Ta… ta ăn mặc thế này… liệu có được coi là chỉnh tề không?"

Tề Anh liếc mắt nhìn nàng một lượt, y phục tuy giản dị nhưng sạch sẽ, tóc tai cũng chải chuốt gọn gàng, cả người toát ra vẻ nhu hòa ngoan ngoãn, chỉ là thần sắc hơi căng thẳng, giống như một tiểu đạo cô nghiêm nghị.

Chàng nghĩ ngợi một lát rồi đáp: "Về nghỉ ngơi chút đi, sắc mặt ngươi không được tốt."

Hẳn là đêm qua nàng ngủ chẳng đủ giấc, quầng mắt dưới đôi mi lộ ra đôi chút xanh đen.

Thẩm Tây Linh nghe vậy, càng cảm thấy mình có vẻ bề ngoài nhếch nhác, vội đưa tay che mặt, rồi ủ rũ gật đầu.

Tề Anh lại mỉm cười nhìn nàng, nói: "Ta phải đi rồi. Ngươi cứ an tâm nghỉ ngơi, đợi ta về sẽ sai người đến hầu hạ ngươi rửa mặt chải đầu."

Thẩm Tây Linh ngoan ngoãn gật đầu, dịu dàng như một con mèo nhỏ khiến ánh mắt Tề Anh cũng vì thế mà mềm hẳn đi. Đoạn, chàng rời đi, nàng đưa mắt tiễn chàng ra tận cửa.

Sau khi quay vào phòng, Thẩm Tây Linh soi gương, quả nhiên thấy hai mắt mình quầng thâm liền xấu hổ che mặt. Nàng vốn chẳng mấy khi để tâm dung mạo, nhưng hôm nay là lần đầu tiên vì chuyện ấy mà cảm thấy áy náy, buồn bực. Cảm giác ấy cứ mãi vấn vít trong lòng nàng, cho đến lúc nàng thiếp đi.

Ban đầu nàng không định ngủ, chỉ muốn đợi nhưng chờ mãi thì mỏi mệt, có lẽ do đêm qua quả thực ngủ không đủ, cũng có thể bởi trong phòng quá ấm, nàng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Đến khi bị mấy nha hoàn đánh thức thì đã gần giờ Tỵ, Tề Anh cũng vừa từ triều trở về.

Hai nha hoàn tới gọi nàng dậy đều là người lạ, một tên Thủy Bội, một tên Phong Thường, bảo là do công tử phân phó đến giúp nàng chải đầu thay y phục. Hai người tay nghề khéo léo, một trái một phải hầu hạ nàng rửa mặt thay y phục. Thẩm Tây Linh chưa từng được người khác hầu hạ như vậy, chỉ cảm thấy ngượng ngập, cứng nhắc không thôi. Hai nha hoàn thấy vậy, chỉ che miệng cười, vừa dỗ dành vừa khen nàng xinh đẹp, tỉ mỉ chải chuốt suốt một hồi lâu mới dẫn nàng ra ngoài.

Các nàng chải cho nàng kiểu tóc đang thịnh hành nhất trong giới quý nữ thành Kiến Khang năm ấy, lại thay cho nàng một bộ xiêm y mới, y phục dài màu tím nhạt, thêu mai trắng nơi tà áo, đường kim mũi chỉ tinh tế, vải vóc quý giá. Bên ngoài lại khoác thêm chiếc áo choàng viền lông thỏ, sắc nhạt dịu dàng, nhìn nàng chẳng khác nào một búp bê sứ tinh xảo.

Thẩm Tây Linh chưa từng chải kiểu tóc thế này, cũng chưa từng mặc xiêm y sang quý đến vậy. Cả người nàng ngỡ ngàng không yên, nhưng tuy từ nhỏ sống đời thanh bạch, khí chất nàng vẫn ung dung như một tiểu thư xuất thân danh môn. Phụ thân tuy chẳng đưa nàng vào thế gia nuôi dạy, nhưng lễ nghĩa giáo dưỡng đều không thiếu. Vậy nên tuy mặc bộ y phục ấy, nàng chẳng hề có vẻ gì là không xứng, ngược lại khiến người ta cảm thấy, nàng sinh ra vốn đã là người kim chi ngọc diệp.

Thủy Bội và Phong Thường đưa nàng từ phòng mình đi dọc đến Vong Thất, dọc đường, kẻ hầu người hạ đều lén đưa mắt nhìn nàng khiến Thẩm Tây Linh có chút ngượng ngập. Đến cửa, Bạch Tùng như thường lệ đứng ôm kiếm trấn giữ. Khi thấy nàng, cũng ngẩn ra một thoáng, ánh mắt hiện lên tia kinh ngạc rồi mỉm cười gật đầu.

Thẩm Tây Linh mặt vẫn đỏ bừng như suốt dọc đường đi, khẽ chào Bạch Tùng một tiếng, theo hai nàng tiến vào.

Tề Anh ngẩng đầu nhìn ra cửa, trước tiên thấy tà váy tím thoáng qua, rồi mới thấy nàng bước vào, cuối cùng là nốt ruồi son nơi giữa đôi mày nàng và ánh đỏ phơn phớt trên đôi gò má.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!