Chương 25: Thu nhận (3)

Thẩm Tây Linh cúi thấp đầu, chỉ thấy bóng của Tề Anh trên đất ngày một gần hơn, lòng bàn tay nàng rịn mồ hôi, trong tim dâng lên một trận thấp thỏm bất an, cho đến khi nghe thấy chàng hỏi: "Thân thể đã khá hơn chút nào chưa?"

Lời chàng ngắn gọn, không mang theo cảm xúc rõ ràng khiến Thẩm Tây Linh không rõ đó là quan tâm hay là trách mắng nàng vì từng có lòng sợ sống mà buông xuôi. Nàng mím môi, chậm rãi ngẩng đầu, lấy hết can đảm liếc nhìn chàng một cái. Thấy sắc mặt chàng ôn hoà, không có vẻ lạnh lẽo như lần trước, trong lòng mới nhẹ nhàng thở ra, cung kính đáp: "Nhờ công tử quan tâm chiếu cố, ta đã đỡ hơn nhiều."

Tề Anh khẽ gật đầu, lại liếc nhìn nàng một cái, nhàn nhạt nói: "Ban ngày ta có việc, đến tối sẽ cùng ngươi trò chuyện một phen."

Thẩm Tây Linh không hiểu câu "trò chuyện một phen" của chàng là có ý gì, chỉ nghĩ có lẽ vì thân thể nàng đã khá hơn, nên chàng muốn để nàng rời khỏi Phong Hà Uyển. Đây vốn là lẽ đương nhiên, nàng cũng đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý, nên chỉ bình tĩnh gật đầu, ngoan ngoãn đáp: "Vâng."

Tề Anh khẽ "ừ" một tiếng, xoay người rời đi, nhưng vừa bước được mấy bước lại dừng lại, quay người trở lại, khẽ nhíu mày hỏi: "Không phải đã cho người đến chăm sóc ngươi rồi sao? Sao lại một mình ra ngoài dạo?"

Thẩm Tây Linh không ngờ chàng lại hỏi vậy, dường như là quan tâm nàng thật sự. Nàng nghĩ tới những lời Tiêu Tử Hành vừa nói về Kỳ Sương, khẽ mím môi đáp: "Là do ta muốn ra ngoài đi dạo một mình… yên tĩnh một chút."

Tề Anh lại nhíu mày, nói: "Chưa khỏi hẳn thì vẫn nên có người đi cùng. Lần sau đừng làm vậy nữa."

Thẩm Tây Linh nghe thế thì sững người, trong lòng càng cảm thấy nghi hoặc, lời của nhị công tử dường như có ẩn ý rằng nàng còn sẽ tiếp tục ở lại Phong Hà Uyển. Nàng thoáng ngẩn ra, chưa kịp đáp thì chàng đã tưởng nàng đang phản đối việc có người đi cùng, ngữ khí liền trở nên nghiêm khắc: "Việc này cứ thế mà làm, đừng tuỳ hứng."

Thẩm Tây Linh bị mắng vô cớ có chút hoang mang. Lúc lấy lại tinh thần mới biết là chàng hiểu lầm mình, song cũng tự biết vừa rồi mình đã thất thần, nên không giải thích thêm, chỉ cúi đầu nhẹ nhàng đáp một tiếng: "Vâng."

Tuy tuổi nàng hãy còn nhỏ, nhưng dung mạo đã rất xinh đẹp, mơ hồ có thể thấy được vẻ khuynh thành sau này. Nàng đáp "vâng" giọng mềm nhẹ, dáng vẻ cúi đầu ngoan ngoãn khiến Tề Anh nhất thời không nỡ giữ vẻ nghiêm khắc. Sắc mặt chàng dịu lại, hỏi: "Ngươi nhớ đường về chứ?"

Thẩm Tây Linh vốn định miễn cưỡng gật đầu để khỏi phiền đến chàng, nhưng nghĩ nếu lỡ thực sự lạc đường thì lại càng thêm rắc rối, chi bằng thành thật. Vì thế nàng cúi đầu, mặt hơi đỏ, khẽ lắc đầu. Nàng nghe thấy Tề Anh khẽ thở dài, nói: "Đi theo ta."

Tề Anh quay người, theo con đường lát đá mà đi. Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn bóng lưng chàng, trong khoảnh khắc chợt nhớ đến lần đầu tiên gặp chàng khi chàng bước xuống xe ngựa. Khi ấy nàng tưởng đó chỉ là duyên gặp thoáng qua, không ngờ về sau lại còn nhiều lần tương ngộ. Nghĩ đến đây, nàng có chút thất thần.

Tề Anh thấy nàng chưa theo kịp, bèn dừng chân quay đầu lại. Thấy tiểu cô nương vẫn đứng ngẩn ngơ tại chỗ, không biết đang nghĩ gì, chàng liền vẫy tay gọi: "Qua đây."

Thẩm Tây Linh như bừng tỉnh từ trong mộng, thấy chàng trong bộ bạch y đứng dưới cây bạch mai, quay đầu nhìn về phía nàng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó nói thành lời, vội vàng bước theo sau.

Phong Hà Uyển rộng lớn, tôi tớ đông đúc, nàng đi theo sau Tề Anh xuyên qua vườn tược trùng điệp. Trên đường gặp không ít gia nhân trong uyển, tất thảy đều cúi người hành lễ với chàng rồi kín đáo liếc nhìn nàng. Đợi họ đi qua, liền xì xào bàn tán.

Thẩm Tây Linh cảm thấy không được tự nhiên nhưng so với ánh mắt và lời đàm tiếu trắng trợn từng cùng mẫu thân ra vào tiệm cầm đồ mà nàng từng chịu đựng, thì những ánh nhìn này vẫn còn nhẹ lắm. Vì vậy nàng giả vờ như không nghe không thấy, lặng lẽ đi theo sau chàng.

Đi được một hồi, cuối cùng cũng về đến tiểu viện nàng từng tá túc. Tề Anh dừng chân trước cổng viện, quay đầu hỏi: "Tự vào được chứ?"

Thẩm Tây Linh lập tức gật đầu: "Được ạ… đa tạ công tử."

Tiếng động nơi cửa khiến Kỳ Sương đang nghỉ ngơi bên trong giật mình, vội vã chạy ra. Vừa trông thấy Tề Anh, nàng giật mình kinh hãi, vội vàng quỳ xuống hành lễ.

Tề Anh nhìn nàng một cái, nhàn nhạt phân phó: "Trước khi nàng ấy hồi phục, bất kể đi đâu cũng phải theo sát, chăm sóc chu đáo."

Kỳ Sương cúi đầu, vô cùng kinh hoảng mà đáp: "Dạ…"

Tề Anh lại quay sang Thẩm Tây Linh, nói: "Ngươi nghỉ ngơi trước, lát nữa ta sai Thanh Trúc tới đón."

Thẩm Tây Linh ngoan ngoãn gật đầu, chàng lại liếc nàng một cái rồi mới xoay người rời đi.Phong Hà Uyển được xây tựa vào núi Thanh Tế, cả một vùng núi non xanh biếc trở thành hậu viên. Trong hậu viên có dòng suối từ chảy ra từ núi, men theo thế đất mà đổ xuống, chảy xuôi đến vùng bằng tạo thành một chiếc khe nhỏ. Vào độ xuân về, hai bên suối anh đào nở rộ, đến lúc hoa rơi như mưa, cảnh sắc rực rỡ mà tĩnh lặng, quả thực là một chốn thanh u, khác biệt và tuyệt mỹ.

Trước khi núi Thanh Tế trở thành tư trạch của nhị công tử Tề gia, nơi đây từng là thánh địa thơ hội mùa xuân của văn nhân mặc khách, cũng là nơi nổi tiếng với chuyện "khúc thủy lưu thương"*. Bởi danh tiếng thơ hội lan xa, gần như đã trở thành truyền thống của giới văn sĩ ở Kiến Khang, thậm chí khắp cả vùng Giang Tả, Tề Anh cũng không tiện một lời liền cắt đứt. Bởi vậy, chàng bèn cho tách riêng dòng suối núi và rặng anh đào khỏi khu viên, mỗi khi đến mùa thơ hội lại cho phép văn nhân lên núi tụ họp. Còn vào những ngày thường, nơi ấy liền trở thành chốn hội họp của bằng hữu thế gia, bọn gia nhân sẽ trải hương chiên, bày án nhỏ và đệm cói, mọi người ngồi quanh đất mà uống rượu trò chuyện, phong nhã tiêu dao, hết sức hợp với khí chất phóng khoáng của vùng Giang Tả, khiến người ta mến mộ không thôi.

*Khúc thủy lưu thương chỉ hoạt động tao nhã ngồi bên dòng nước uốn lượn, thả chén rượu trôi theo dòng. Ai ở vị trí chén rượu dừng lại thì phải làm thơ hoặc uống rượu.

Khi Tề Anh đến hậu viên, chư vị bằng hữu khác đã an tọa uống rượu. Tiêu Tử Hành trông thấy chàng, bèn cười cùng mấy người khác rằng: "Ta đã bảo hắn với tiểu cô nương kia có chút mờ ám, không thì sao đến trễ thế? Chắc hẳn là đã nói không ít lời rồi!"

Một nam tử mặc trường sam màu chàm cười tiếp lời: "Nhị ca đích thực đã đến tuổi nên cưới thê tử, có điều nghe nói cô nương ấy dường như còn chưa cập kê, liệu có hơi sớm chăng?"

"Thì đã sao?" Một người khác tay nâng cái ấm nhỏ bằng vàng, bật cười, khuỷu tay tựa lên bàn. "Chưa cập kê thì cũng là tuổi hoa, nếu nhị ca ưng ý, nuôi trước cũng chẳng sao."

Người mặc y phục màu chàm ấy chính là trưởng tử của Hàn gia tên Hàn Phi Dự, tự Bá Hành, còn kẻ cầm tiểu chung vàng là đệ đệ cùng mẫu thân với hắn tên Hàn Phi Trì, tự Trọng Hành. Trước đó Tiêu Tử Hành lừa Thẩm Tây Linh, chính là mượn danh Hàn nhị công tử này.

Hàn gia và Tề gia vốn giao hảo thân thiết, hai vị đích tử Hàn gia một người hai mươi, một mười tám, tuổi tác tương đương với Tề Anh, từ nhỏ đã thường qua lại gần gũi. Hàn Phi Dự năm ngoái đã vượt qua kỳ thi hội, sắp tới sẽ tiếp tục tham dự kỳ thi xuân, là hậu duệ được Hàn gia kỳ vọng nhất trong thế hệ này. Trái lại, Hàn Phi Trì có phần phóng túng, bởi có huynh trưởng chống đỡ phía trước nên đối với việc học hành và khoa cử cũng chẳng mấy mặn mà, khiến phụ thân hắn đương kim gia chủ Hàn Thủ Tùng đau đầu không ít.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!