Chương 225: NT8: Hành lộ

Thẩm Tây Linh trở lại Phong Hòa Uyển đã là lúc sắp tàn canh, gần sáng. Trước và sau Tết Nguyên Tiêu, khí trời vẫn còn lạnh giá, những bậc đá của núi Thanh Tế đã phủ một lớp sương giá, lạnh thấu da người.

Thế nhưng trong đêm lạnh lẽo ấy, trước cổng Phong Hà Uyển lại có một bóng người đứng lặng, hình bóng của hắn bị ánh đèn lồng lay động chiếu lên kéo dài, hòa cùng với không khí lạnh giá và sương đêm, nhìn qua có vẻ u tịch, như thể có chút hiu quạnh.

Thẩm Tây Linh đi gần lại mới nhận ra người đó là Hàn Phi Trì. Nàng có chút bất ngờ, gọi một tiếng: "Hàn tiên sinh" rồi hỏi hắn sao lại ở trước cổng Phong Hà Uyển lâu như vậy vào giữa đêm khuya, không biết có phải có chuyện gì không, nàng mời hắn vào trong.

Hàn Phi Trì lắc đầu, lúc ấy ánh mắt nhìn Thẩm Tây Linh cũng có chút phức tạp. Hắn im lặng một hồi lâu rồi mới thi lễ, nói: "Cảm tạ phu nhân, ta ở đây đợi là được."

Thẩm Tây Linh vô cùng khó hiểu nhìn vẻ mặt hắn, có vẻ không phải là có việc gì quan trọng, nàng liền đoán hắn đến thăm Tề Anh, lại mời hắn vào trong nhưng hắn vẫn kiên quyết từ chối, chỉ hỏi về tình trạng vết thương của Tề Anh.

Nàng thở dài, đáp: "Chỉ thiếu một chút nữa thôi là nguy hiểm đến tính mạng."

Hàn Phi Trì khẽ chấn động, vẻ mặt cứng đờ trong giây lát, rồi lại hỏi: "… Thành Nhi thế nào? Có sao không?"

Thẩm Tây Linh đáp: "Thành Nhi không sao, là phụ thân nó thay nó đỡ nhát kiếm ấy."

Hàn Phi Trì gật đầu, như thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại rơi vào im lặng, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Phu nhân vào trong đi, đừng để bị nhiễm phong hàn."

Thẩm Tây Linh thấy tối nay hắn không có ý vào trong, cũng không muốn ép buộc, liền gật đầu với hắn rồi xoay người bước vào Phong Hà Uyển.

Khi nàng sắp vào đến cửa, Hàn Phi Trì gọi giật lại, Thẩm Tây Linh quay đầu, thấy hắn đứng trong bóng tối mờ ảo của ánh đèn, dáng vẻ lẻ loi và xa vắng.

Hắn có vẻ hơi ngập ngừng, điều này đối với Hàn đại nhân, một người luôn giỏi hùng biện, quả là điều rất hiếm thấy. Thẩm Tây Linh đợi một lúc lâu trong cái lạnh càng lúc càng thấm vào da thịt, cuối cùng mới nghe hắn nói: "Thành Nhi thông minh, nghe một biết mười, mong phu nhân chăm sóc dạy dỗ, đừng để lãng phí nó."

Nói xong, hắn thi lễ với nàng. Những lời này nghe có vẻ chẳng có gì sai, nhưng lại mang theo một chút cảm giác như lời từ biệt. Thẩm Tây Linh nhíu mày, không biết nên trả lời thế nào, nhưng trong lòng nàng lại dâng lên một cảm giác bất an khó tả.

Cuối cùng nàng không nói gì, chỉ gật đầu với Hàn Phi Trì, rồi cửa lớn đóng lại, nàng không còn thấy hắn nữa.

Thẩm Tây Linh vội vã quay lại Hoài Cẩm viện xem tình hình của Tề Anh. Trong đêm lạnh vắng vẻ, dễ khiến người ta trầm tư, mà trong đoạn đường ngắn ngủi ấy, Thẩm Tây Linh đột nhiên tỉnh ngộ ra một vài điều.

Rất có thể những sự việc tối nay… có điều gì đó phức tạp hơn nàng tưởng. Hàn Phi Trì là người cẩn thận tỉ mỉ và xử lý công việc rất gọn gàng, suốt bao năm qua, Đình Uý trong tay hắn luôn duy trì ổn định. 

Hôm nay lại là Tết Nguyên Tiêu, vào lúc trọng đại như thế này, một nơi như Đình Uý sẽ không thể không đề phòng những âm mưu hỗn loạn, mà hiện giờ Phó Dung và ấu đế đều đang yếu thế, dù có sự trợ giúp từ các cựu thần, cũng không thể tránh khỏi sự giám sát của Khu Mật Viện và Đình Uý, không thể dễ dàng bố trí một vụ ám sát lớn như vậy giữa hội đèn lồng. Bọn chúng phía sau ắt có người đứng sau.

Có phải là Hàn Phi Trì? Hắn cố ý tạo điều kiện cho phe thái hậu sao? Hay là… người chủ mưu sau sự việc này chính là hắn?

Nhớ lại lời từ biệt mà Hàn Phi Trì đã nói lúc nãy, trong lòng Thẩm Tây Linh không khỏi bùng lên một cảm giác hoảng loạn, nàng không kìm được mà chạy vội, muốn lập tức quay lại bên cạnh Tề Anh. Nàng phải bảo vệ chàng… Dù ai muốn phản bội chàng, nàng chắc chắn sẽ đứng chắn trước chàng.

Nàng hốt hoảng lao vào Hoài Cẩm viện, nhưng cảnh tượng trước mắt lại là một bức tranh an yên. Trong phòng, một ngọn đèn nhỏ đang cháy, không quá sáng cũng không quá tối. Tề Anh đã tỉnh dậy, khoác một chiếc áo ngoài, tựa lưng vào đầu giường, Thành Nhi không biết vì sao lại chạy vào đây, con đang ngủ trong lòng chàng. Tề Anh nhẹ nhàng vỗ về bờ vai bé nhỏ của con, sắc mặt chàng dưới ánh đèn có vẻ hiền hòa dịu dàng vô cùng.

Chàng nghe thấy tiếng bước chân của nàng, liền ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt đầy sự ấm áp, rồi chàng ra hiệu cho nàng im lặng, khiến Thẩm Tây Linh vô thức bước nhẹ hơn. Lòng nàng bỗng chốc trở nên bình lặng, cảm giác hoảng loạn vừa rồi biến mất, chỉ còn lại một cảm giác ấm áp vương vấn.

Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, nhìn thấy vết thương của chàng đã được băng bó cẩn thận, tuy vậy sắc mặt chàng vẫn tái nhợt khiến nàng vô cùng lo lắng. Nàng định hỏi chàng sao lại ngồi dậy, sao không nghỉ ngơi cho tốt, nhưng khi cúi đầu nhìn, lại thấy mặt Thành Nhi còn vương vài giọt nước mắt, khóe mắt đỏ ửng.

Chắc hẳn con rất sợ hãi, có lẽ vì lo lắng cho phụ thân mình nên mới vào đây, còn Tề Anh tỉnh dậy thấy con khóc, tự nhiên sẽ dỗ dành.

Thẩm Tây Linh trong lòng thở dài, ra hiệu cho Tề Anh rồi bước ra ngoài gọi Thuỷ Bội vào, nàng vẫn còn thức canh bên ngoài cửa. Miệng con lẩm bẩm gọi "phụ thân, mẫu thân", khiến ai nhìn cũng phải xót xa. Đứa bé ngoan…  hẳn là lo lắng cho bọn họ đến mức nào.

Thấy cảnh tượng này, Thẩm Tây Linh trong lòng bất giác cảm thấy cay đắng và tự trách, nàng nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mặt con, cuối cùng vẫn để Thuỷ Bội bế con ra ngoài.

Nàng có lời muốn nói với Tề Anh, mà những lời này, con trẻ không thể nghe được. Thuỷ Bội đóng cửa lại, trong phòng giờ chỉ còn lại nàng và chàng, nàng ngồi bên giường nhìn chàng không kìm được mà rơi lệ, phút chốc nàng rất muốn lao vào lòng chàng để chàng an ủi mình như dỗ Thành Nhi, nhưng lúc này trong lòng nàng có quá nhiều điều phải suy nghĩ, thực sự nặng nề khiến nàng không thể yêu cầu thêm gì từ chàng.

Nàng chỉ sợ rằng Hàn Phi Trì thực sự đã phản bội chàng và nếu chàng biết sự thật… chàng sẽ đau khổ đến mức nào?

Hắn đã là một trong những người bằng hữu ít ỏi của chàng. Nàng đột nhiên không biết nên mở lời thế nào.

Tề Anh lại là người không bao giờ để nàng rơi vào thế khó, chàng như thể luôn biết nàng đang lo lắng điều gì và luôn có thể giúp nàng tháo gỡ khó khăn khi nàng cần nhất.

Chàng chủ động hỏi nàng: "Ngoài kia, nàng đã gặp Trọng Hành chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!