Tết Nguyên Tiêu vừa qua, trong Hoa Lâm Viên vẫn còn treo đầy đèn lồng màu sắc, chỉ có điều đèn ở Triều Nhật Lâu và Tịch Nguyệt Lâu đã tắt, bao phủ một mảng bóng tối.
Lúc này hoàng hậu Phó Dung, người đã lâu nay sống trong Tịch Nguyệt Lâu vẫn chưa ngủ. Nàng ta ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn những ngọn đèn lồng trong vườn rực rỡ, Triều Nhật Lâu không bao giờ được thắp sáng nữa.
Nhìn ra cửa sổ tối đen của Triều Nhật Lâu, nàng ta không khỏi nhớ đến những câu chuyện cũ về tiên đế năm xưa.
Bệ hạ…
Nàng ta vẫn nhớ rõ cái ngày tại núi Thanh Tế trong buổi hội hoa, khi ấy tiên đế đã đưa tay về phía nàng. Khi đó nàng ta vừa bị muội muội của hắn vung tay tát trước mặt mọi người, vậy mà hắn thì lại đến trước mặt nàng ta sau tất cả. Trời xanh chứng giám, điều nàng ta cần xưa nay chưa từng là sự cứu rỗi mà chỉ là một người có thể sánh vai cùng đi. Và chính vào lúc nàng ta cô đơn, khốn quẫn nhất, hắn đã xuất hiện, mời nàng ta cùng trèo lên nơi cao.
Sau đó nàng ta đồng ý, và từ đó hai người trở thành bước đệm cho nhau.
Nàng ta thu phục thế lực Phó gia giúp hắn, tìm ra những thanh đao sắc bén có thể giết được Tề Anh, ứng phó với Hàn gia, làm tất cả mọi việc vì hắn… Và cũng vì chính mình. Họ từng gần như chạm tay vào đỉnh cao của quyền lực, thật sự rất gần, tiếc là… cuối cùng vẫn thất bại.
Hắn đã chết. Thiên hạ đều nói, tiên đế thắt cổ tự tận mà chết. Thế nhưng nàng hiểu quá rõ Tiêu Tử Hành, người đó cũng như nàng, vừa tham lam, vừa tàn nhẫn. Dù có phải sống trọn đời trong nhục nhã và dè bỉu, hắn cũng tuyệt chẳng buông bỏ dù chỉ là một tia hy vọng mong manh. Hắn, tuyệt đối không thể tự vẫn.
Hắn là bị giết. Hắn là bị Tề Anh g**t ch*t.
Mặc dù vẻ ngoài như quân tử, nhưng tâm hồn lại như Tu La… Câu đánh giá của thiên hạ quả là không sai, Tề Anh chính là thanh đao. Tề Anh đã giết tiên đế, vậy bước tiếp theo là gì, liệu có phải là sẽ giết nhi tử của nàng ta không?
Nàng ta không thể ngồi yên chờ chết. Nàng ta phải giết hắn. Tề Anh cho rằng chỉ cần đưa nhi tử nàng ta ra làm con rối là có thể ngồi vững giang sơn, nhưng hắn đã lầm. Lòng người, một khi đã tham thì không có điểm dừng. Hắn muốn nâng đỡ thứ tộc, hắn muốn đổi mới sơn hà, nhưng lẽ nào thật sự sẽ được như ý? Những danh môn vọng tộc từng đứng trên đỉnh triều đình, lẽ nào lại cam tâm nhìn cơ nghiệp mình suy tàn, để bị kẻ hàn môn vô danh chen chân đẩy khỏi triều đình?
Không thể nào. Họ sẽ phản kháng, họ sẽ tranh giành, họ sẽ không tiếc mọi giá để kéo kẻ cản đường họ xuống vực sâu. Họ sẽ không để Tề Anh được yên.
Nàng ta âm thầm bày bố suốt bao năm, khiến nhi tử nàng ta lặng lẽ lôi kéo cựu thần, bao năm ẩn nhẫn, chỉ chờ một ngày tạo phản, chính là đêm nay! Nàng muốn Tề Anh đền mạng cho tiên đế! Mở đường cho nàng và cho nhi tử nàng ta bước lên.
Bàn tay Phó Dung khẽ run, đó có lẽ là vì khẩn trương, cũng có thể là vì kích động, chính nàng cũng chẳng phân rõ.
Nàng đang chờ… chờ người của mình trở về báo tin đại sự thành bại, nói cho nàng biết: trước mắt nàng đây, rốt cuộc là thiên đường hay là địa ngục.
Tới rồi. Rốt cuộc, nàng ta đã nghe thấy bước chân.
Gió đêm Hoa Lâm Viên lạnh lẽo thổi qua cửa sổ, xáo trộn tâm trạng của nàng, móng tay dài cắm sâu vào thịt, nhưng trong mắt nàng ta lại bùng lên một ngọn lửa nóng rực.
Bước chân dừng lại, cửa mở. Nàng ta nhìn thấy người đến… Là một vị khách không mời mà đến khiến nàng ta không ngờ tới.
Thẩm Tây Linh. Nàng ta vẫn còn nhớ nàng, ấy là chuyện của rất, rất nhiều năm về trước.
Khi ấy nàng còn mang tên Phương Quân, chỉ là một kẻ đáng thương sống nhờ cửa người, khúm núm nhẫn nhịn trong bản phủ Tề gia, không dám đắc tội với bất kỳ ai. Thậm chí đến cả nhi nữ Triệu gia, kẻ đầu óc rỗng tuếch, nàng cũng phải e dè.
Nàng ta gần như chẳng tốn chút sức lực nào đã dễ dàng đuổi nàng ra khỏi phủ Tề gia. Nhưng ai mà ngờ được, vòng vo bến bãi, cuối cùng nàng lại trở thành người trong lòng của Tề Anh, trở thành tâm can bảo bối của người này.
Nàng mang trên mình rất nhiều bí mật, về sau còn bị nàng ta phát hiện là tàn dư duy nhất còn sót lại của Thẩm gia, lúc đó nàng ta mừng rỡ đến phát cuồng. Chẳng bao lâu sau, nàng ta đẩy nàng bước lên chính điện triều đình, đập tan bức tường Tề Anh khổ công dựng nên để bảo vệ nàng, rồi mượn tay nàng kéo cả Tề Anh từ trên mây rơi xuống đất.
Khi ấy nàng ta cứ ngỡ mình đã thắng. Nhưng nàng ta đâu ngờ, đứa cô nhi từng yếu đuối mặc người chèn ép năm xưa, về sau lại có bản lĩnh lớn đến mức xoay chuyển càn khôn, phá hỏng đại sự giữa nàng ta và tiên đế…
Nàng còn sinh được một hài tử, và nay nó sắp sửa đoạt đi những gì vốn dĩ thuộc về nhi tử nàng. Mà giờ đây… nàng ta lại đứng trước mặt nàng.
Phó Dung đã hơn mười năm không gặp lại Thẩm Tây Linh. Dung mạo cô nhi năm xưa trong ký ức đã mơ hồ nhòe dần khiến nàng ta thoáng chốc không dám chắc. Không dám chắc nữ tử trước mặt mình lúc này, người không giận mà vẫn mang khí thế bức người, ánh mắt lạnh tựa sương đông, rốt cuộc có phải là đứa trẻ từng bị nàng dễ dàng trục xuất khỏi phủ Tề gia hay không…
Nếu thật là nàng… thì cớ gì trong lòng nàng ta lại dâng lên sợ hãi? Sợ hãi chính người bại trận năm xưa trước mình?
Chỉ trong chớp mắt, lòng Phó Dung bỗng nổi lên từng hồi bối rối. Sự xuất hiện đột ngột của Thẩm Tây Linh khiến nàng ta rối loạn. Nàng ta không biết điều này có ý nghĩa gì — phải chăng kế hoạch của nàng ta đã thành? Tề Anh chết rồi, nên người này đến để báo thù? Hay là… Tề Anh vẫn còn sống? Mọi chuyện đã thất bại?
Trong lòng Phó Dung xoay chuyển vô vàn suy nghĩ, nhưng nàng ta còn chưa kịp định thần lại thì đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Thẩm Tây Linh: "Từ đại nhân."
Phó Dung ngẩng đầu, lúc này mới nhìn thấy bên cạnh Thẩm Tây Linh còn có người khác đi theo. Trong số đó, nổi bật nhất chính là Tả tướng đương triều, quyền thần đỉnh lập của Khu Mật Viện, Từ Tranh Ninh.
Ông mặt không biểu cảm, chỉ khẽ vung tay một cái, lập tức sau lưng đã có mấy cung nhân thân hình lực lưỡng xông ra, không chút khách khí mà nhào lên, thô bạo đè nàng ta xuống đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!