Ngày mười sáu tháng ba, năm Dung Thuận thứ hai, Tề gia lại có thêm một tiểu công tử, tên Thành, tự là Kinh Tứ.
Việc sinh nở của phu nhân Thái Phó về lý mà nói là sự việc riêng tư của Tề gia, người ngoài không nên dòm ngó. Thế nhưng hiện nay Thái Phó đang giữ chức trọng, lại có mối quan hệ vô cùng tế nhị với ấu đế nên đứa bé lần này là trai hay gái lại trở thành điều đặc biệt quan trọng.
Nếu là gái thì mọi sự yên ổn, thậm chí sau này còn có thể thành hôn cùng ấu đế, từ đó hai nhà Tề – Tiêu hóa giải hiềm khích, đổi chiến tranh thành hòa bình, nhưng nếu là trai thì e rằng… Kết quả cuối cùng thật sự là một tiểu công tử.
Chốc lát, triều đình trong ngoài tuy bề ngoài có vẻ yên ổn, nhưng đằng sau lại không khỏi bàn tán xôn xao. Thái Phó đã có nhi tử, có thể bản thân chàng không muốn tranh đoạt ngôi vị, nhưng liệu chàng có vì hài tử mà tranh đoạt không? Còn trước tiểu công tử Tề gia này, ấu đế sẽ sử trí thế nào? Quả là rối ren không thôi.
Cùng lúc ấy, danh tự của đích trưởng tử nhà Thái Phó lại truyền đến tai người đời. Tề Thành, Tề Kinh Tứ. Thành ý chỉ phòng trữ sách, Kinh Tứ ý chỉ người học rộng hiểu sâu.
Tên tự này có chút ý tứ như ẩn dật lánh tránh đao kiếm, phải chăng Thái Phó không mong con mình tranh quyền đoạt vị, chỉ mong con chăm chỉ đọc sách tu thân trị quốc? Hoặc có thể tên tự ấy chỉ là một lớp màn che đậy cho tham vọng lớn lao hơn của Tề gia?
Chẳng ai suy đoán nổi. Mọi suy đoán hỗn độn trong triều không thể lọt vào cổng Phong Hòa Uyển, nơi đây vẫn trong trẻo thanh nhàn, khí sắc hài hòa như tranh thêu gấm.
Thái Phó đại nhân từ khi phu nhân mang thai ít khi đích thân xử lý chính sự, nay nhi tử chào đời, chàng càng không rời khỏi nhà nửa bước, thậm chí đã vắng mặt triều nghị gần nửa tháng. Không phải vì điều gì khác mà vì thể chất phu nhân quá yếu ớt, đợt sinh nở lần này gần như quẩn quanh cửa tử, sau sinh mấy ngày vẫn chưa hồi sức, ngày ngày sắc mặt uể oải.
Phu nhân mình tuy yếu, lại rất thích chơi đùa với nhi tử, chỉ cần tỉnh giấc liền bắt người ôm con đến bên, ngắm mãi chẳng chán.
Nghiêu thị cũng đến Phong Hòa Uyển chăm sóc Thẩm Tây Linh, thấy nàng gầy guộc yếu ớt thương tình không thôi, liên tục khen nàng vất vả, lúc nhìn con lại nói: "Con xem con, người thì gầy thành cái dạng vậy rồi mà lại nuôi dưỡng tiểu gia tử này thật cường tráng, cực khổ cho con rồi."
Lời này chẳng sai, Tề Thành đủ tháng đủ ngày ra đời, khi sinh nặng ký, mỗi ngày đều rất khỏe mạnh, đôi mắt sinh ra cực kỳ giống Tề Anh, luôn mở to không hay khóc, cứ nhìn chằm chằm người ta. Thật đáng yêu vô cùng!
Thẩm Tây Linh nay xem đứa bé như bảo bối, ban ngày ngắm cả ngày chẳng thấy chán, tới đêm lại còn ngăm tiếp khiến Tề Anh bất đắc dĩ không ít.
Chàng khuyên nàng nghỉ ngơi, nàng cũng chẳng nghe, chỉ một mực nhìn kỹ từng đường nét trên mặt con, còn cùng chàng bàn luận con giống ai hơn, còn quả quyết rằng: "Thiếp thấy nó giống chàng nhiều hơn, xem mắt con kìa, đuôi mắt cong cong y hệt chàng, còn cái mũi nữa, chàng nhìn đi, chàng nhìn đi…"
Tề Anh thật không biết một đứa bé chưa đầy tháng có thể bàn về đường cong đuôi mắt làm chi, nhưng cũng không tiện trái lời phu nhân, đành gật đầu đồng tình. An ủi một lúc lâu mới gọi Thủy Bội vào để nha đầu bế con đi, rồi lại bắt đầu ru phu nhân ngủ.
Chỉ có điều phu nhân còn khó dỗ hơn cả đứa trẻ, Thành Nhi vừa bị bế đi, nàng đã lăn qua lộn lại trên giường, một lúc sau còn nắm lấy tay chàng, u sầu hỏi: "… Thiếp có nên sinh một bé gái?"
Khi nghe lời đó, Tề Anh khẽ nhướng mày, lại nghe nàng tự trách: "Nếu là trai, dù là đối với chàng hay đối với con… cũng đều là gánh nặng."
Thực ra, Thẩm Tây Linh đã không còn là thiếu nữ trong khuê phòng nữa. Nàng đã có thể nhìn thấu cục diện triều đình, càng thấu rõ sự xuất hiện của Thành Nhi đối với Đại Lương triều chính và dân chúng có ý nghĩa đặc biệt như thế nào. Mọi người chắc chắn sẽ dõi theo đứa bé này, mà Tề Anh cũng không thể tránh khỏi gánh nặng vô hình đè lên vai.
Thành Nhi ra đời, Thẩm Tây Linh đương nhiên vui mừng, nhưng trong lòng cũng không tránh khỏi sự lo âu, trong chốc lát không sao xua tan nổi.
Lúc này, tay Tề Anh đang ôm lấy vai nàng hơi siết lại, nàng tựa vào lòng hắn, lại bị mùi hương trầm ấm quen thuộc bao quanh, rồi nghe tiếng tim chàng đập đều đặn, trong tai lại vang lên lời nói bình thản của chàng: "Không có gì là nên hay không nên, trai gái đều vậy cả."
"Hết thảy sẽ không có chuyện gì xảy ra cả."
Chàng luôn là người không nói những lời ngọt ngào, ví dụ như lúc này đang an ủi nàng, chàng chỉ nói một câu "hết thảy sẽ không có chuyện gì xảy ra cả" mà chẳng hề nói "ta sẽ bảo vệ hai người", nhưng mà chính những lời có phần khô khan này lại khiến Thẩm Tây Linh cảm thấy an tâm, có lẽ vì từ tận đáy lòng nàng luôn tin tưởng chàng.
Hai người im lặng một lúc, Thẩm Tây Linh trong lòng chàng khẽ cọ cọ, rồi lại ủ rũ nói: "… Nhưng thiếp vẫn muốn có một bé gái."
Tề Anh: "Hửm?"
"Con gái thì thật tuyệt, thiếp có thể cho con những bộ y phục đẹp, chải tóc cho con thật xinh." Nàng ngẩng mặt nhìn chàng, vẻ mặt vui tươi hớn hở: "Mà người ta vẫn nói có trai có gái đầy đủ thì mới là tốt, đông con đông đúc cũng vui vẻ mà, huống hồ nếu Thành Nhi giống chàng không thích nói chuyện thì sao, vậy chẳng phải chúng ta chẳng có ai trò chuyện sao?"
Câu nói sau có phần không đúng chỗ, Tề Anh nhíu mày, bày tỏ sự nghi hoặc: "… Tính cách của nàng chẳng phải cũng ít nói sao?"
Chẳng những ít nói mà hồi nhỏ nàng còn là một đứa bé kín đáo, ngay cả khi cơ thể không khỏe cũng chỉ tự chịu đựng, nhiều lần khiến hắn phải đau đầu.
Thẩm Tây Linh bỗng dưng bị vạch trần, không nói nên lời, một lúc sau mới ậm ừ biện minh: "Cái đó, đó là hồi nhỏ thôi mà, thực ra thiếp rất hoạt bát, chỉ là lúc đó chàng quá nghiêm khắc nên thiếp không dám nói chuyện…"
… Nói dối, chuyện vô lý.
Nhưng Tề Anh có thể làm gì đây? Dù sao cũng không thể so đo với một tiểu cô nương, bèn gật đầu cho qua, lại dịu dàng an ủi nàng nghỉ ngơi.
Ai nói không đúng? Thẩm Tây Linh đã làm mẫu thân, đâu còn là tiểu cô nương nữa, nhưng trong mắt chàng… có lẽ đời nàng mãi mãi không thoát khỏi cái danh ấy. Một người luôn cần chàng chăm sóc, bao dung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!