Chương 221: NT4: Mừng thọ (3)

Những lời kia tuy như ẩn chứa vài phần uy h**p, song lại lộ rõ sự sủng ái vô hạn dành cho nàng, khiến cho Thẩm Tây Linh không khỏi bật cười khúc khích.

Vốn dĩ nàng còn đang vương chút dư tình chưa tan sau hồi ** *n vừa rồi, nay bị chàng một phen trêu chọc, cảm xúc say mê liền tiêu tán quá nửa, hồi phục lại vẻ điềm nhiên rất nhanh. 

Chỉ là, Thái Phó đại nhân lại không dễ dàng bình ổn như thế. Dù đã qua một lúc lâu, vẫn khó tránh khỏi bị dư âm tình động quấy nhiễu. Huống hồ phu nhân của mình lại phong tình yểu điệu, sinh động như thế, cứ khẽ tựa bên cạnh, đối với người tâm chí vững vàng như chàng mà nói cũng là một hồi thử thách khó lòng vượt qua.

Chàng thực sự có phần không chống đỡ nổi, bèn dặn dò Thẩm Tây Linh nghỉ ngơi trước, còn mình thì định một mình ra vườn dạo bước cho khuây khỏa.

Hành động ấy lại khiến Thẩm Tây Linh càng thêm buồn cười, bất giác nhớ tới thời điểm nàng vừa mang thai, tình cảnh cũng tương tự. Mỗi khi đêm về có lỡ gần gũi đôi chút, chàng đều phải một mình ra vườn tản bộ, đến lúc quay về thì y phục đã lạnh hẳn.

Nàng nghĩ, bản thân hẳn vẫn còn chút lương tâm chưa mất. Thẩm Tây Linh mím môi cười, rồi đưa tay níu lấy tay chàng, lời nói mềm mại quấn quýt: "Chàng đừng đi nữa, nơi đây là phủ của Vương tiên sinh, chẳng tiện như ở nhà… Chúng ta đi nghỉ thôi, thiếp sẽ không quấy rầy chàng nữa."

Quả thật, từ Kiến Khang vượt đường xa đến Hội Kê, tất nhiên Vương tiên sinh muốn giữ họ lại nghỉ qua đêm. Chỉ là đêm nay khách quý dừng chân cũng chẳng ít, người ra kẻ vào, quả có phần bất tiện.

Thế nhưng, nếu cứ thế mà nằm xuống, e rằng cả đêm chỉ trằn trọc khó yên, chi bằng ra ngoài đi dạo một chuyến còn hơn. Sau khi nghĩ vậy, Tề Anh liền đáp: "Ta đi dạo một lát rồi sẽ về, nàng cứ ngủ trước đi, không cần chờ ta."

Thẩm Tây Linh nghe thế, trong lòng vừa cảm thấy xót xa, lại vừa buồn cười, không nhịn được khẽ thở dài một tiếng, rồi cũng ngoan ngoãn gật đầu, để mặc cho chàng chăm sóc đỡ nằm xuống gối.

Chàng khẽ hôn lên trán nàng một cái, sau đó mới lặng lẽ bước ra khỏi phòng.

Ngoài phòng, trăng sáng trong vắt, ánh sáng như nước, dịu dàng lan khắp.

Dẫu sao cũng là phủ đệ nhà người ta, Tề Anh không tiện đi quá xa. May thay, viện thất mà Vương gia sắp xếp cho hai người lại gần ngay hậu hoa viên, địa thế lại yên tĩnh, vô cùng tiện lợi.

Hậu viên rộng rãi, đêm thanh vắng không một bóng người, tự khắc bớt đi bao nhiêu khách sáo phiền hà.

Tề Anh một thân một mình dạo bước trong vườn, để gió thu tháng mười lướt qua y phục mỏng, cơn tình triều vừa bị tiểu thê tử khơi dậy khi nãy cũng nhờ vậy mà dần lắng xuống.

Chỉ cần nhớ đến nàng, nét mặt Tề Anh liền trở nên ôn nhu lạ thường. Nhất là đêm nay, chút dịu dàng bất ngờ ấy của nàng khiến lòng chàng rung động khôn nguôi. Dẫu lúc này đã ra khỏi phòng, tâm vẫn còn chưa tĩnh, thần vẫn còn lay động.

Chàng… quả nhiên là yêu nàng đến độ không lối thoát.

Khóe mắt ánh lên ý cười, Tề Anh thong thả bước vào một toà bát giác đình, ngồi xuống, thầm tính đợi thêm chốc nữa mới quay về. Lúc này, tiểu cô nương của chàng hẳn vẫn chưa ngủ say, chàng mà về sớm e sẽ đánh thức nàng mất.

Khoảng thời gian tĩnh lặng giữa đêm khuya, vốn là điều mà chàng yêu thích nhất thuở trước. Thế nhưng nay chẳng rõ vì cớ gì, lại cảm thấy có chút tịch mịch khó nói thành lời…

Chẳng lẽ… chàng đã quen có nàng bầu bạn bên mình nên mới dần sinh ra chán ghét cảnh cô đơn như thế?

Thái Phó đại nhân còn chưa kịp suy ngẫm sâu xa hơn, thì một vị khách không mời đã bất ngờ đánh vỡ sự yên bình ấy.

Chỉ thấy một thiếu nữ chầm chậm bước vào trong đình, dịu dàng hành lễ bên cạnh chàng, giọng nói trong trẻo như oanh hót: "Tiểu nữ không biết Thái Phó ở đây, mạo muội quấy rầy, xin đại nhân thứ lỗi."

Hai chữ "quấy rầy" này, nói ra lại có phần hơi quá. Bởi nếu không phải nàng ta lên tiếng thì ngay cả Thái Phó đại nhân cũng chưa phát giác có người ở gần. 

Nàng ta vừa cất lời, chàng mới nhìn sang, thấy là một thiếu nữ trẻ tuổi, chừng mười lăm mười sáu. Dung mạo thế nào chàng cũng không để tâm, chỉ loáng thoáng thấy giữa mi tâm nàng ta có một nốt chu sa, mơ hồ khiến người ta liên tưởng đến… Văn Văn của chàng.

Chàng bất giác nhíu mày.

Cô nương này tên là Trịnh Khanh Khanh, nói cho đúng thì cũng không hẳn là người xa lạ. Nàng ta là đường muội của Trịnh Hi, vị bảng nhãn năm Khánh Hoa thứ mười bảy.

Về phần Trịnh Hi và Tề Anh có mối quan hệ thế nào, thì phải kể lại đôi chút mới rõ đầu đuôi.

Chuyện là năm xưa, khi nhị công tử Tề gia đích thân chọn Trịnh Hi làm bảng nhãn, thiên hạ sĩ lâm vùng Giang Tả cùng giới văn nhân đều ngầm truyền tụng một câu: "Bảng nhãn quý hơn trạng nguyên."

Bởi vậy, Trịnh Hi sau khi đậu bảng nhãn liền một bước lên mây, đón nhận không ít vinh quang. Tuy xuất thân hàn môn, nhưng một khi đã thành tiến sĩ, lại còn được Tề Anh thu nhận làm môn sinh, lập tức trở thành nhân vật khiến các nhà quyền quý tranh nhau muốn gả nữ nhi.

Chỉ tiếc, những ngày vinh quang ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Năm Gia Hợp thứ nhất, Tề gia đột nhiên thất thế. Mà đám tiến sĩ đỗ năm Khánh Hòa mười bảy, tất cả đều bị xem là người của Tề Anh. Bởi vậy cũng vạ lây, chẳng khác nào chịu một trận tai ương từ trên trời rơi xuống.

Trên quan trường, họ liên tục bị chèn ép. Người đứng đầu bảng là thám hoa Trương Đức Từ thậm chí còn vì kiên quyết ủng hộ cải cách do Tề gia chủ trương mà phải bỏ mạng nơi công vụ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!