Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3)

Trẻ con lúc nào cũng thích nhất là đốt pháo. Pháo đỏ rực treo trên cành cây, nổ vang đùng đoàng rung động cả trời đất, đám nhỏ vừa sợ vừa thích, phấn khích đến mức vỗ tay cười không ngừng.

Triệu Dao thực ra không thích mấy trò này, nhưng vì nhị ca có mặt, nàng dĩ nhiên cũng phải theo ra sân. Nàng âm thầm tính toán, đợi khi pháo nổ thì sẽ giả vờ hoảng sợ rồi trốn sau lưng nhị ca một chút, nếu có thể khéo léo nắm tay chàng, thì lại càng tuyệt hơn.

Tính toán trong đầu đâu ra đấy, ai ngờ pháo còn chưa nổ thì Tề Lạc đã hớt hải chạy đến tìm nàng chuyện trò. Nàng vừa phải ứng phó, lại vừa bị bọn trẻ con xô đẩy, càng lúc càng bị đẩy ra xa nhị ca, trong lòng nôn nóng không yên. Rốt cuộc pháo nổ thật, nàng còn chưa kịp lại gần Tề Kính Thần thì Tề Lạc đã hoảng hồn núp sau lưng nàng trước, còn va phải trâm hoa bên tóc nàng làm nó rơi xuống đất bị giẫm hỏng. Nàng giận đến mức suýt bật khóc.

Đến khi cả đám người quay vào nhà để thủ tuế, Triệu Dao vẫn ôm một bụng uất ức, mặt mày u ám. Tề Lạc biết mình làm muội muội giận thật rồi, cũng có chút chột dạ. Hắn cầm lấy trâm hoa bị giẫm nát, nén cười nén giọng, nhỏ giọng xin lỗi: "Tiểu muội ngoan, đừng giận nữa mà… Mai ta đền muội một cái mới, không, mười cái cũng được!"

Triệu Dao trừng mắt nhìn hắn, nghĩ thầm: nàng giận đâu phải vì một cái trâm hoa vớ vẩn, mà là vì đã bỏ lỡ cơ hội được gần gũi với nhị ca! Cái tội ấy thì Tề Lạc có đền bao nhiêu trâm cũng chẳng bù nổi! Nghĩ càng thêm giận, đang định trách mắng, chợt thấy lão thái thái được phu nhân Nghiêu thị dìu vào phòng.

Trong phòng không đốt đèn, chỉ thắp mấy cây nến đỏ. Tối nay, họ hàng Tề gia đến rất đông, nhưng những ai ở xa đều thủ tuế ở phòng khác, nơi này chỉ còn hơn mười người thân cận nhất.

Lão thái thái tuổi cao, sức khỏe lại không còn như xưa, đáng lẽ nên nghỉ ngơi sớm, thế nhưng đêm nay tinh thần lại rất khá, tâm tình cũng vui vẻ, nên muốn đến ngồi cùng bọn con cháu đón năm mới.

Bà nhận lấy Huy Nhi từ tay Tề Vân bồng một lúc, tiểu nha đầu đã bắt đầu buồn ngủ, mắt díp cả lại, đầu gật gù như chú chim sẻ. Dáng vẻ đáng yêu như thế khiến lão thái thái càng ôm càng thương, ôm một lúc mới trả về cho tôn xí phụ* là Hàn thị thê tử của Tề Vân, vừa cười vừa nói: "Thôi, mau dỗ tiểu nha đầu đi ngủ đi, trông con bé đáng thương chưa kìa."

*Tôn xí phụ: cháu dâu

Hàn thị ôm lấy con, ngoan ngoãn dạ một tiếng, chào Tề Vân rồi ôm Huy Nhi lui xuống.

Lão phu nhân đưa mắt nhìn quanh một vòng, thấy Tề Kính Thần ngồi ở góc phòng, liền ngoắc tay gọi: "Kính Thần, lại đây, ngồi với tổ mẫu."

Tề Anh đứng dậy, nghe lời đi tới bên bà. Tề Chương và Nghiêu phu nhân thấy lão phu nhân đang cao hứng, cũng không dám làm gián đoạn. Hai người liếc nhau một cái rồi chủ động nhường chỗ, lão thái thái liền kéo tay Tề Anh, để chàng ngồi xuống cạnh bên.

Tề lão thái thái thần sắc cảm thán, nắm chặt tay nhị tôn tử, nói: "Ngày tháng trôi qua thật nhanh, ta luôn cảm thấy lúc nhỏ của Kính Nguyên vẫn hiện hữu trước mắt, vậy mà một cái liếc nhìn, hắn đã có con rồi."

Mọi người theo đó đồng tình, lão phu nhân vỗ nhẹ lên mu bàn tay của Tề Anh, bảo: "Đại ca của con vậy là đã ổn rồi, tiếp theo chính là đến lượt con. Kính Thần, con cũng nên lập gia đình rồi."

Ngồi dưới đại đường, Triệu Dao nghe vậy liền vô thức liếc nhìn mẫu thân mình Triệu thị rồi âm thầm ngồi thẳng lưng lên. Bên cạnh nàng, Tề Lạc thầm thở dài, hỏi: "Sao muội ngồi thẳng vậy?"

Ngay lập tức nhận được ánh mắt lạnh từ Triệu Dao. Tề Anh nghe lời đó không có phản ứng đặc biệt, chỉ gật đầu bình thản đáp: "Toàn bộ đều nhờ trưởng bối định đoạt."

Lão thái thái nghe vậy rất hài lòng, suy nghĩ hồi lâu, rồi lại trầm ngâm nói: "Ta không có tư tâm gì, nhưng Phó gia quả thật có vài đứa rất hợp với con. Theo ta, thế hệ này nổi bật nhất chính là Phó Dung, dung mạo xinh đẹp đứng đầu lại cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tình cảm sâu đậm hơn. Ta định, qua năm mới, hai đứa có thể thường xuyên gặp gỡ…

Nghe đến đây, sắc mặt Triệu Dao biến đổi, Triệu thị cũng khẽ nhíu mày, lòng trầm tư: Phó Dung? Ý bà là nhi nữ chính thất Phó gia, Phó Dung? Lão thái thái vốn là người Phó gia, vậy Phó Dung là cháu chắt, bà có ý muốn gả cho Tề Anh?

Triệu thị lòng u ám: Nếu vậy, thì Dao Nhi…

Tề Anh âm thầm lắng nghe, lão thái thái lại thở dài, nói: "Thực ra nếu không có chuyện của Thẩm gia xảy ra, ta còn định tìm nhi nữ của Thẩm gia gả cho con, ai ngờ…"

Lời này khiến mọi người trong phòng cùng khơi dậy cảm xúc, lòng ai cũng tiếc thương: Thẩm gia ngày trước phú quý vô cùng, thịnh vượng đến mức có thể so tài với Tề gia, vậy mà chỉ trong chớp mắt biến mất, con cháu hầu hết bị chém đầu, già trẻ lớn bé bị lưu đày nơi biên cảnh, gia tộc nghìn năm bỗng chốc sụp đổ, làm sao không khiến người ta đau lòng thở dài.

Tề Anh đôi mắt phượng khép xuống, không rõ là nghĩ đến chuyện gì hay người nào, sắc mặt chợt có chút động nhưng nhanh chóng lại bình tĩnh, không nói lời nào. Tề Chương thấy mẫu thân động lòng, biết bà nghĩ đến lão thái thái Thẩm gia, khi sự biến xảy ra bà đã bệnh nặng mà qua đời, hai người vốn là tri kỷ nửa đời người, lão thái thái nghe tin cũng đau lòng không nguôi.

Tề Chương an ủi mẫu thân: "Đều là chuyện cũ rồi, từ nay về sau Tề gia từng bước sẽ đi vững chắc, mẫu thân đừng lo lắng nữa."

Lão thái thái nghe vậy vẫn thở dài, nước mắt tuôn rơi, tự trách mình không nên thêm tai họa trong đêm giao thừa, nhưng nước mắt vẫn không ngừng, cuối cùng còn khó thở. Cả phòng liền hoảng loạn, Tề Chương cùng Nghiêu thị một bên mỗi người đỡ bà, Tề Vân vội sai gia nhân đi tìm đại phu. Tề Chương lo cho mẫu thân, cũng không ngại lễ nghi đêm giao thừa, dặn dò Tề Vân coi chừng tình hình rồi cùng Nghiêu thị đưa lão thái thái vào phòng trong.

Tề Vân tiếp khách thân thích trong phòng, lòng vẫn lo lắng cho tổ mẫu, đợi mãi mà không thấy gia nhân đi tìm đại phu trở lại, sốt ruột chẳng yên. Lúc này Tề Anh bước đến bên cạnh nói: "Đêm giao thừa khó kiếm đại phu lắm, đại ca, để đệ tự đi đi.

Tề Vân lắc đầu, nhưng nghe Tề Anh khuyên: "Tổ mẫu rất quan trọng, đệ chỉ đi một chuyến thôi, chẳng có gì to tát."

Tề Vân chần chừ, cuối cùng gật đầu: "Thế thì đi mau về mau, cẩn thận đường xá."

Tề Anh gật đầu, quay người rời phòng. Qua sân, qua vườn, đến sân giữa, thấy Bạch Tùng vẫn đứng đó, sắc mặt hơi tái, như phủ một lớp sương mỏng. Bạch Tùng cũng nhìn thấy Tề Anh, ngẩng đầu nhìn, lặng lẽ không biết nên nói gì, Tề Anh bước nhanh qua để lại câu: "Còn chưa mau đi?"

Bạch Tùng ngẩn người, chớp mắt đã thấy Tề Anh đi xa, liền rảo bước theo sau.

Ra khỏi phủ, Tề Anh cho người dẫn hai con ngựa, hai người phóng lên ngựa, vó ngựa cùng tiếng ngựa hý vang trong đêm Trừ Tịch, xuyên qua ánh đèn lồng muôn nhà và tiếng pháo nổ, hướng về núi Thanh Tế gấp rút phi hành.Phong Hà Uyển. Đêm thanh vắng, trong vườn vẫn phủ đầy tuyết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!