Chương 2: Kích cúc (2)

Bình Cảnh Hầu phu nhân nghe những lời nịnh hót tâng bốc kia, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu.

Bà ta vốn là người tính tình thẳng thắn, mạnh mẽ, xưa nay không chịu khuất tất, lại thương yêu chất nữ như con ruột. Năm đó, nha đầu ấy vì chuyện Cố Cư Hàn đột ngột thành hôn với người khác mà ở nhà khóc lóc đòi thắt cổ, uống thuốc độc, dù nay thời gian đã qua, lòng vẫn chẳng thể nguôi ngoai. Bà làm cô mẫu, nhìn chất nữ đau lòng như thế cũng chẳng thể yên tâm.

Năm xưa, bà ta cùng đệ đệ từng nghĩ, hai nhà vốn thân thiết, lại coi Cố Cư Hàn như nửa bậc trưởng bối. Thời còn giao hảo, ai nấy cũng thân quen, gọi thẳng tên tự của hắn là Ôn Nhược. Lúc ấy chỉ nghĩ, hắn vừa thành thân, nhất thời si mê nữ tử thương gia nhà buôn kia nên chưa thể tiếp nhận chất nữ nhà bà ta. Đợi vài năm tình cũ nhạt phai, sẽ rước chất nữ nhà bà ta vào phủ làm bình thê, nếu không được thì làm thiếp cũng là điều dễ liệu. Nào ngờ người nữ tử kia thủ đoạn thật ghê gớm, năm năm trôi qua vẫn có thể khiến Ôn Nhược xoay quanh nàng như con rối, sống chết không chịu cưới chất nữ nhà bà ta, thật là đáng hận!

Giờ thì hay rồi. Nữ nhân ấy đi đường cũng phải có phu quân dìu, ngồi ghế cũng cần phu quân đỡ. Chất nữ bà ta nhìn cảnh tượng này từ xa, trong lòng sẽ phải lạnh lẽo, đau đớn đến nhường nào? Bà ta làm cô mẫu, sao có thể nuốt trôi nỗi uất này?

Chỉ là bà ta mắt sáng lòng rõ, không giống đám đàn bà ngu muội chỉ biết cúi đầu nịnh nọt kia. Khi nãy, lúc nghe chuyện phong lưu giữa Tề Anh và Tiêu Tử Dư, nữ nhân ấy rõ ràng để lộ chút u sầu trong ánh mắt. Đủ thấy mối quan hệ giữa nàng và Cố Cư Hàn chưa chắc đã thực sự đằm thắm như vẻ bề ngoài.

Ý niệm vừa xuất hiện, bà ta liền định nhân cơ hội nhắc đến Tề Anh đôi lời, nào ngờ chưa kịp mở miệng, liền nghe ngoài sân cưỡi ngựa vang lên tiếng hô "vạn tuế", kế đó là hàng nghi trượng như mây kéo tới. Hoàng đế và hoàng hậu nương nương đã giá lâm.

Nguỵ đế Cao Mẫn năm nay vừa tròn bốn mươi, dưỡng sinh cẩn thận nên thân hình chưa phát tướng, chỉ là mấy năm gần đây lại yêu thích thứ ngũ thạch tán từ phương nam. Thứ ấy tuy thanh nhã, được giới danh sĩ xem trọng, nhưng dùng lâu lại tổn hại thân thể. Cố Cư Hàn từng hạ lệnh nghiêm cấm tướng sĩ trong quân tiếp xúc, song hoàng đế lại chẳng phải người dưới trướng chàng, nên tất nhiên không nghe theo. Không rõ đêm qua có dùng hay không, mà hôm nay lại đến sân đấu trễ như vậy.

Hoàng hậu Trâu thị tuổi tác tương đương hoàng đế, thuở thiếu thời dung mạo khuynh thành, nay vẫn sủng ái không suy. Trâu thị xuất thân không phải danh môn thế tộc, nhưng nhờ vào sự sủng ái của hoàng đế mà đến phụ tộc* cũng một bước lên mây, hiện giờ quốc cữu đã làm tới chức Tể Phụ, hôm nay cũng đi theo bên bồi giá.

*Phụ tộc ở đây chỉ nhà bên nội

Chúng nhân hành lễ xong ngẩng đầu nhìn lên, thấy công chúa Đại Lương cũng tới. Vì nàng và hoàng đế chưa cử hành đại hôn nên nghi lễ vẫn theo quy chế công chúa Đại Lương. Mọi người chăm chú nhìn kỹ, thấy Tiêu Tử Dư quả thực đoan chính thanh tú, mắt sáng răng ngọc, nhưng xét cho cùng cũng chẳng đến mức khuynh quốc khuynh thành. Nàng năm nay đã hai mươi sáu tuổi, không còn gọi là trẻ nữa, sắc mặt lại có phần tiều tụy, khiến cho nhan sắc vốn có giảm đi đôi phần.

Đám mệnh phụ ngồi dưới mái hiên âm thầm thở dài, không trách vị công chúa này sắc mặt tiều tụy, trước mặt cố nhân mà phải gả cho người khác, lại còn là cố nhân nổi danh thiên hạ như Tề Kính Thần, thử hỏi còn ai có thể tươi tỉnh cho được? Chỉ là, công chúa cũng dính vào một chuyện tình phong hoa tuyết nguyệt như thế, ai cũng tưởng nàng hẳn phải là mỹ nhân khuynh thành khuynh quốc, chí ít cũng có thể sánh ngang với Yến Quốc Công phu nhân, nào ngờ dung mạo… lại có phần tầm thường.

Mọi người tính toán trong lòng một lượt, rồi rất nhanh liền dời ánh mắt đi, khắp nơi tìm kiếm bóng dáng của Tề Kính Thần, chỉ là… nhìn quanh ngó quẩn, dù thấy không ít sứ giả Đại Lương, nhưng y phục ai nấy đều không xứng tầm với quy chế của Tề đại nhân, nhất thời ai nấy cũng ngơ ngác chẳng biết đâu mà lần.

Lúc này, đế hậu đã an vị trên đài cao, công chúa Đại Lương cũng đã vào chỗ ngồi. Cố Cư Hàn bước tới trước long giá, cúi người hành lễ với Ngụy đế, rồi hỏi: "Thần xin phép mạo muội, chỉ là hôm nay sao không thấy Tề đại nhân giá lâm?"

Ngụy đế cười lớn, đáp: "Trẫm còn nhớ sáu năm trước, Kính Thần vào kinh, từng cùng Ôn Nhược tại trường đua này tranh tài một phen, năm đó là ai thắng nhỉ?"

Bên dưới, quốc cữu Trâu Tiềm chắp tay cười đáp: "Bẩm bệ hạ, năm ấy trận đấu quả thực hào hứng, tiếc là vẫn chưa phân thắng bại."

Ngụy đế gật đầu, quay sang hỏi Cố Cư Hàn: "Lẽ nào Ôn Nhược vì vậy mà vẫn canh cánh trong lòng, mong hôm nay được phân rõ cao thấp với Kính Thần?"

Cố Cư Hàn cúi đầu cười, nói: "Chuyện gì cũng không qua được mắt bệ hạ."

Ngụy đế cười càng khoái trá: "Vậy e là Ôn Nhược phải thất vọng rồi. Sáng nay sứ đoàn Đại Lương bẩm rằng Kính Thần dọc đường nhiễm phong hàn, hôm nay không thể đến."

Phó sứ Đại Lương Hàn Phi Trì bước lên một bước, chắp tay cười nói: "Tả tướng lúc trên đường đến Ngụy còn nhắc đến lần tranh tài năm xưa cùng tướng quân, sớm đã mong có dịp giải nỗi tiếc nuối ấy. Chỉ tiếc đường sá lao nhọc khiến đại nhân nhiễm phong hàn, lần này e là phải thất hẹn rồi."

Dưới giàn hoa không xa, đám quý phu nhân mới thật lòng thấy thất vọng. Cái gì mà tiếc nuối năm xưa, gì mà trận đấu thắng bại, có liên quan gì chứ! Điều các nàng thật sự muốn là được tận mắt trông xem Tề Kính Thần kia rốt cuộc có dung mạo thế nào mà được tán tụng là nhân vật phong nhã đệ nhất thiên hạ! Giờ người lại không đến, vậy tấm lòng ngóng trông từ sớm của các nàng biết gửi vào đâu? Những chiếc cổ vì trông ngóng mà mỏi nhừ này, lại biết làm sao? Quả thực là quá đáng!

Tâm trạng mọi người sa sút, chợt thấy cả buổi sáng đều uổng phí, cổ họng cũng khô rát hẳn đi. Đám nha hoàn bên cạnh quý nhân đều lanh lợi, thấy chủ nhân không vui liền ân cần dâng trà thơm ngọt mát, giúp các nàng tiêu bớt hỏa khí trong lòng. Tần thị đích thân rót cho tẩu tử một chén trà mới, nhưng khi đưa tới thì nàng ấy cúi đầu chẳng có động tĩnh. Gọi hai tiếng mới giật mình nhận lấy.

Tề Kính Thần không đến, nữ quyến thì hụt hẫng, mà nam tử trong triều cũng chẳng lấy gì làm vui. Bởi Tề đại nhân xưa nay vẫn là khuôn mẫu của sĩ tộc, lại từng nhiều phen khiến binh sĩ Bắc Ngụy bại dưới tay mình, làm quân nhân Ngụy quốc bao phen mất mặt.

Tuy Đại Lương nơi Giang Tả vốn giàu có, lại coi trọng lễ nghi, phong khí nho nhã, chẳng giống dân phong cường tráng như Bắc Ngụy, nhưng nghĩ kỹ, dẫu Tề đại nhân có xuất sắc đến đâu, thì trong trò kích cúc này e cũng chẳng hơn được họ. Thế nên hôm nay các võ tướng công thần Bắc Ngụy đã sớm chuẩn bị tâm thế, mong một trận đè bẹp uy danh Tề Kính Thần. Ai ngờ lại như vung quyền vào nhúm bông, sao không khiến người ta bực bội cho được?

Lưu Thiệu Đường, thứ tử của Quận Công Quyễn Lăng, hiện là tướng quân Hữu Quân Bắc Ngụy, năm nay hai mươi tư tuổi, vừa từ chiến trường Đại Lương rút về từ tháng hai, cũng là tướng dưới trướng Cố Cư Hàn. Trên chiến trường, hắn cũng chẳng gặp Tề Kính Thần được mấy lần, lần này người đến Ngụy quốc, hắn vốn định tỷ thí một phen trên sân đấu. Nay chẳng thể toại nguyện, trong lòng cũng bức bối. 

Thấy Cố Cư Hàn từ trên đài bước xuống, sắc mặt có phần ưu tư, hắn so với người kia lại thành ra thoải mái hơn, liền bước tới kéo tay huynh trưởng, đùa: "Đệ sớm đoán được huynh muốn cùng Tề Kính Thần phân cao thấp, nhưng không ngờ huynh lại để tâm đến vậy. Theo đệ chuyện này chẳng gấp, đằng nào hắn cũng phải đợi hoàng đế và công chúa thành hôn rồi mới có thể rời Ngụy quốc, vẫn còn nhiều dịp mà."

Quận Công Quyễn Lăng và lão Quốc Công là cố bằng hữu, Cố Cư Hàn lớn hơn Lưu Thiệu Đường bảy tuổi, hai người lớn lên như huynh đệ, tình cảm rất gắn bó. Chỉ là hôm nay Cố Cư Hàn chẳng còn tâm trí đùa giỡn. Lưu Thiệu Đường thấy hắn vừa theo mình ra sân vừa quay đầu nhìn về phía giàn hoa nơi tỷ phu đang ngồi, không nhịn được lại trêu tiếp: "Từ khi về từ chiến trường đến giờ cũng đã hơn một tháng, sao huynh còn chưa giải được nỗi tương tư?

Huynh à, cứ dính lấy tẩu tử như vậy e là không ổn đâu…"

Vừa nói, hắn vừa kéo Cố Cư Hàn vào giữa sân, đám nam tử khác nghe hắn đùa giỡn, lại thấy Cố đại tướng quân từng chém giết không nương tay nơi chiến địa mà giờ lại mang dáng vẻ chẳng nỡ rời phu nhân, đều phá lên cười, cũng phụ họa trêu chọc hắn. Cố Cư Hàn thu ánh mắt, cười nói: "Thôi được rồi, lần trước các ngươi thua trong quân, chẳng phải không cam tâm sao?

Vậy hôm nay đấu lại."

Chốc lát sau, ngựa hý vang trời, bụi đất tung bay, cuộc vui của các nam tử trong tiết xuân cũng bắt đầu từ đó. Chỉ là, dù Yến Quốc Công oai phong tuấn dật trên sân đấu, song rốt cuộc cũng là người đã thành thân, phu nhân lại ngồi đoan chính bên dưới quan sát, hiển nhiên không thể khiến người ta mơ mộng như Tề Kính Thần kia. Đám quý nữ, quý phụ từng kỳ vọng vào một sự kiện lộng lẫy hôm nay, giờ chỉ còn lại chút ngẩn ngơ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!