Bấy giờ Bạch Tùng ngậm một nhánh cỏ trong miệng, tựa người vào thân cây ven đường. Trông thấy nàng quay lại, hắn nhả cọng cỏ, khẽ chào một tiếng.
Thẩm Tây Linh ngẩn ra một thoáng, hỏi: "Ngài sao lại ở đây?"
Bạch Tùng ôm kiếm bước tới, đến gần rồi mới cất lời: "Nếu ta không ở đây, chỉ e quan tài của mẫu thân ngươi đã bị người ta trộm mất rồi."
Giang Tả tuy là vùng đất phồn hoa, nhưng thời cuộc hỗn loạn, nam bắc giao tranh không ngớt, lòng người ly tán. Thẩm Tây Linh tuổi còn nhỏ, ngỡ rằng một cỗ quan tài thì có thể yên ổn vô sự, nào hay cỗ quan đó vốn là loại tốt nhất mà Bạch Tùng đã dốc bạc ra mua. Cứ thế đặt giữa đường, rất dễ bị kẻ xấu dòm ngó, hoặc tháo ra lấy gỗ làm thứ khác, hoặc đem bán lấy tiền tiêu.
Thẩm Tây Linh cúi đầu im lặng. Bỗng vai nàng chợt nặng, ngoảnh lại nhìn, mới thấy Bạch Tùng đem chiếc áo choàng lông mà nàng đã mang đi cầm trong ngày, khoác lại cho nàng.
Nàng kinh ngạc ngẩng đầu: "Đây là…"
Bạch Tùng hừ nhẹ: "Ngựa tốt giá ngàn vàng, áo choàng lông này đáng bao nhiêu ngươi biết không? Ngươi lại đi cầm chỉ lấy hai mươi lượng bạc?"
Thẩm Tây Linh mím môi, chẳng biết nên nói gì. Mãi một lúc lâu mới khẽ thốt: "Đa tạ…"
"Không cần đa tạ." Bạch Tùng lạnh lùng cắt ngang lời nàng: "Ta chỉ không muốn thấy đồ của công tử Tề gia bị đem tới hiệu cầm đồ, để người ta nhìn vào rồi dị nghị sau lưng."
Thẩm Tây Linh tự biết đem đồ người ta đi cầm cố là không phải, nào ngờ còn gây phiền toái như vậy, gương mặt bỗng đỏ bừng vì áy náy, vội vàng nói lời xin lỗi rồi giải thích: "Ta thật ra không phải…"
Bạch Tùng khoát tay, lại lạnh nhạt cắt lời nàng: "Cái tiệm cho thuê xe ngựa ấy vốn là nơi lừa đảo, thấy ngươi là nữ tử yếu đuối liền dễ bề bắt nạt, nhận bạc xong ngày mai chưa chắc đã đưa ngươi về Kiến Khang. Ngươi hồ đồ như thế, thì sao an táng được mẫu thân mình?"
Thẩm Tây Linh sững người, không thốt nên lời. Bạch Tùng cúi đầu nhìn nàng, thấy ánh mắt nàng tràn đầy bối rối và áy náy lại không biết nên làm gì, bất giác lại hừ lạnh một tiếng.
Nàng cứ tưởng hắn đã rời đi sau khi đưa nàng tới cửa Vi gia, chẳng ngờ hắn vẫn âm thầm đi theo suốt cả ngày. Không phải vì hắn thích lo chuyện bao đồng, mà là trước lúc rời Kiến Khang, công tử đã căn dặn hắn: "Thời cuộc hiểm ác, một tiểu cô nương như nàng e là không ứng phó nổi. Đưa nàng đến Lang Gia xong, hãy đợi nàng yên ổn rồi hãy rời đi."
Tận mắt trông thấy nàng bị người nhà Vi gia đuổi ra khỏi cửa, hắn không khỏi thầm phục công tử liệu việc như thần.
Hắn thấy nàng ngồi thẫn thờ bên quan tài của mẫu thân suốt nửa ngày, sau đó đem chiếc áo choàng công tử để lại đi cầm. Một tiểu cô nương như nàng, ra vào hiệu cầm đồ lại tỏ ra rất quen thuộc, nét mặt không chút biểu cảm. Hắn cứ ngỡ nàng định lấy số bạc ấy tìm chỗ tá túc, nào ngờ lại thấy nàng bước vào tiệm thuê xe ngựa, lúc đó mới hiểu nàng định quay về Kiến Khang.
Ngốc nghếch! Nàng có lẽ tưởng chuyến đi lên bắc trước kia là chuyện dễ dàng mà không hề biết sau lưng là bao nhiêu sắp đặt của Tề Anh. Nếu không có những an bài ấy thì với thân phận tội phạm bị truy nã của hai mẫu tử nhà nàng, e là ngay cửa ải đầu tiên sau khi rời Kiến Khang cũng chẳng qua nổi. Nay vất vả lắm mới có được con đường sống, vậy mà nàng lại muốn quay về?
Bạch Tùng thoáng muốn mắng nàng một trận, nhưng nhất thời không nghĩ ra lời nào thích hợp vì thực ra trong lòng hắn cũng đang tự hỏi lúc này đây, nàng còn có thể đi đâu?
Hắn không biết có nên nói cho nàng biết phụ thân nàng đã bị phán xử chém đầu, tính ra thì án đã được thi hành đúng vào hôm kia, trùng với ngày mẫu thân nàng qua đời.
Hắn nên nói cho nàng biết, nhưng không hiểu sao, lời đến miệng rồi lại không thể thốt ra, chỉ mở miệng hỏi: "Ngươi nhất định phải quay về Kiến Khang sao?"
Nàng nghe xong, như ngây ra một thoáng, rồi rất chậm rãi, nhưng kiên định gật đầu.
Bạch Tùng thở dài, lại hỏi: "Ngươi có từng nghĩ, quay về rồi sẽ thế nào không?"
Nàng lắc đầu. Lặng yên một lúc rồi đáp: "Nếu phụ thân ta còn sống, ta sẽ đưa mẫu thân đi tìm người. Nếu phụ thân ta… đã mất, vậy thì ta sẽ chôn họ cùng nhau."
Đến lượt Bạch Tùng ngẩn người, thì ra nàng đã sớm đoán được điều đó. Nghĩ lại cũng phải, sau biến cố ngục tù kia, e rằng nàng ít nhiều cũng nghe được chuyện phụ thân mình gây nên.
Bạch Tùng trầm ngâm một lúc, bỗng xoay người ôm lấy quan tài của mẫu thân nàng, vừa đi vừa nói vọng lại với Thẩm Tây Linh đang đứng phía sau: "Vừa hay ta cũng có việc phải quay về Kiến Khang. Nếu ngươi đã nhất quyết như vậy, thì cùng ta đồng hành đi."
Từ Lang Gia xuôi nam, tuyết mưa dần dày. Đến gần Kiến Khang, trời đã phủ kín băng tuyết, cảnh tượng chẳng khác mấy so với mấy ngày trước khi bọn họ rời đi.
Lúc nhập thành, họ bị binh lính xét hỏi. Bạch Tùng rút ra một tấm lệnh bài, đám lính lập tức cung kính tránh đường. Nực cười thay, nơi cửa thành này, ngày trước nàng cùng mẫu thân hao hết tâm cơ chỉ mong rời khỏi, nay chưa qua mấy ngày, mẫu thân đã qua đời, chỉ còn lại một mình nàng vậy mà nàng lại phải từ nơi này quay về.
Kiến Khang, quả không hổ là chốn phồn hoa bậc nhất thiên hạ. Dù bọn họ vào thành lúc trời đã nhá nhem tối, trong thành vẫn đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt vô cùng. Dân chúng vẻ mặt hân hoan, tựa như đã quên rằng nơi đây vừa có một danh môn vọng tộc sụp đổ. Có lẽ là bởi, chỉ ít ngày nữa thôi, năm mới lại đến.
Bạch Tùng chậm rãi đánh xe, nghiêng đầu qua rèm hỏi nàng muốn đến đâu. Chỉ nghe nàng bình thản đáp: "Mấy ngày trước ngài từng nói, phụ thân ta cùng toàn tộc phần lớn đã bị xử tử, kẻ còn lại cũng lưu đày biệt xứ. Vậy thì thi thể phụ thân hẳn cũng chẳng ai nhận về. Ta có nghe nói, thi thể không người nhận sẽ bị đưa đến bãi tha ma. Nếu thuận tiện, chẳng hay ngài có thể đưa ta đến đó?"
Bạch Tùng trầm mặc. Trên đường trở về Kiến Khang, hắn đã nói cho nàng biết cái chết của phụ thân nàng. Khi ấy nàng chỉ ngẩn ra một thoáng, rồi khẽ gật đầu, thản nhiên nói: "Đa tạ." Ngoài ra không còn lời nào khác. Hắn vốn ghét nhất là nghe người khác khóc lóc kể lể, nhưng khi trông thấy nàng như vậy, trong lòng lại cảm thấy không dễ chịu.
Khi ấy hắn nghĩ, có lẽ là nàng bị dồn dập quá nhiều hung tin, nhất thời chưa kịp phản ứng. Đợi qua vài ngày, chắc chắn sẽ khóc một trận. Thế nhưng, từ Lang Gia xuôi nam cho đến tận lúc này, nàng vẫn chưa từng rơi một giọt lệ. Giờ lại bình tĩnh nhắc đến chuyện đó, còn thản nhiên bảo muốn đến bãi tha ma.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!