Hôm ăn lẩu đó, Từ Bạch chúc Tạ Bình Xuyên hôn nhân hạnh phúc, sự nghiệp thành công, nhưng cô không dám nói "Anh chắc chắn sẽ trúng tuyển", vì cô không hiểu cơ chế xin tuyển là thế nào.
Thế nhưng, vào cuối kỳ nghỉ đông —— kết thúc nghỉ đông, vừa mới bắt đầu học kỳ mới, Tạ Bình Xuyên liên tục nhận được thư. Chẳng bao lâu, tên của anh được lên bảng danh dự của trường.
Anh trúng tuyển vào Viện Công nghệ California.
Ngoài Viện Công nghệ California còn có những trường khác. Những đàn anh đều vô cùng ngưỡng mộ khi nói về anh.
Khoảng thời gian đó Từ Bạch vui vẻ không thôi, còn nói chuyện đó với mẹ mình: "Mẹ ơi, tên anh ấy ở trên bảng danh dự suốt ấy. Tuy mấy đàn chị đàn anh khác cũng rất giỏi, nhưng con vừa nhìn là thấy tên anh ấy."
Đó là một chiều Chủ nhật, mẹ Từ Bạch đang trong phòng vẽ tranh.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào tấm rèm, phản chiếu màu sắc như tấm thổ cẩm. Mẹ Từ Bạch đứng trước giá vẽ, dưới ngòi bút là cảnh hoàng hôn lặn biển, mây khói nắng chiều nhấp nhô.
Bà vừa tô màu, vừa nói với con gái: "Thời gian trôi qua nhanh quá, lúc nhà mình mới chuyển đến, Tạ Bình Xuyên mới tám tuổi thôi, thằng bé chỉ lớn chừng này, bây giờ sắp vào đại học rồi."
Từ Bạch cầm một hộp sương sáo, múc một muỗng rồi nói: "Dạ đúng rồi, năm nay anh ấy vào đại học rồi. Anh còn nói với con anh học ở Viện Công nghệ California."
Nói xong, cô không nói gì nữa.
California ở Mỹ, cách Bắc Kinh của Trung Quốc rất xa.
Chỉ là nuôi mèo suốt mười năm thôi cũng đã không muốn tách rời, huống chi là hai người vừa gần tuổi, lại còn sớm chiều gặp nhau.
Từ Bạch cho rằng, cảm giác cô đơn không thể nói ra này của cô, bắt nguồn từ cuộc chia ly vào tháng 6 sắp tới.
Nhưng nói cho cùng, cô vẫn rất vui. Có thể vào được trường mình thích và học ngành bản thân thích, đây chắc chắn là một chuyện tốt. Cô cũng thế, cũng muốn vào một trường nổi tiếng chuyên về dịch tiếng Anh và tiếng Pháp.
Mẹ Từ Bạch cũng nói với cô: "Trước giờ Tạ Bình Xuyên vẫn luôn chuẩn bị để đi du học mà hả?"
"
Từ Bạch gật đầu: "Đúng rồi mẹ, anh ấy chuẩn bị mấy năm rồi."
Cô muốn chúc mừng anh đạt được ước nguyện.
Nhưng mẹ buông bút vẽ trong tay xuống: "Vẫn là tuổi trẻ tốt, có thể làm bất cứ điều gì mình muốn."
"
Phong cảnh trong tranh rất sống động, nhưng mẹ Từ Bạch lại xé giấy vẽ xuống. Hộp màu trên mặt đất, cùng toàn bộ giấy vẽ, bị mẹ Từ Bạch bỏ hết vào thùng rác.
Từ Bạch thấy thế, có chút hoang mang: "Mẹ..."
Cô cầm hộp sương sáo ngồi trên ghế, tay trái còn cầm muỗng, mọi mờ mịt hoang mang được viết hết trên mặt. Cô cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra – dựa vào thẩm mỹ của cô, đó là một bức tranh rất đẹp.
Từ Bạch được mẹ nuôi nấng, có lẽ là mưa dầm thấm lâu, cô cũng rất thích vẽ tranh. Bố cô làm quản lý, công việc ngày thường rất bận rộn, không thể chăm sóc gia đình. Còn mẹ cô thì hoàn toàn ngược lại, làm hai công việc, vừa là nội trợ vừa là hoạ sĩ.
Vì vậy, mẹ Từ Bạch đã bỏ lỡ nhiều cơ hội phát triển.
Nếu chồng có thể thông cảm cho bà, thì sự hy sinh này không hề gì. Thế nhưng nửa năm nay bà bận rộn với triển lãm tranh, chồng khá khó chịu với chuyện này, hai người cãi nhau liên tục, kéo dài một tuần này rồi.
Bà không thể không thừa nhận, trong mắt chồng, bà là một người nội trợ chứ không phải hoạ sĩ chuyên nghiệp. Trách nhiệm của bà là dọn dẹp, chăm sóc mẹ già và con gái. Cho dù thu nhập của hai người ngang nhau, bà vẫn là người chịu thiệt.
Mẹ Từ Bạch sẽ không nói những lời này với con gái, bà chỉ nói: "Tô màu không đẹp, mẹ vẽ lại bức khác."
Trong phòng ánh sáng sáng sủa, sàn nhà sạch sẽ, nhưng tâm trạng bà không bình tĩnh, các nét vẽ ngày càng lộn xộn.
Từ Bạch không đoán ra được tâm trạng của mẹ, cô bé tiếp tục hỏi: "Mẹ ơi, hồi đó lúc mẹ du học ở Ý...."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!