Mấy ngày sau đó, một tối nọ, hoàng hôn buông xuống, những đám mây trong ánh chiều tà chưa tan dần, hai màu đỏ trắng hoà vào nhau, tựa khu rừng thông phủ sương trong ngày thu.
Từ Bạch ngồi ở bậc thêm phơi nắng, ôm con mèo trong lòng. Lông mèo mềm mại, vừa thoả mái vừa ấm áp, dùng để giữ ấm tay thì còn gì bằng.
Đúng lúc đó, Tạ Bình Xuyên đi ra cửa.
Anh mặc chiếc áo khoác màu đen, đi ngang qua cây hoè khô héo trước sân, tạo ra một hàng dấu chân trên tuyết.
Từ Bạch bỏ mèo xuống. Cô chạy nhanh đuổi theo bước chân anh, chạy dọc theo dấu chân của anh – Tạ Bình Xuyên lại chợt dừng chân, thế nên Từ Bạch đâm sầm vào lưng anh.
Tạ Bình Xuyên hỏi: "Em đi theo anh làm gì?"
Từ Bạch lùi về sau một bước, tạo khoảng cách với anh: "Anh, anh muốn đi đâu đó?"
Kể cũng lạ, ngay lúc đó, cô chợt nghĩ rằng anh muốn bỏ nhà đi.
Tạ Bình Xuyên cầm di động của mình, bật nắp lên, hiển thị màn hình màu xanh lá: "Quý Hành hẹn anh ra ngoài ăn." Anh đưa tin nhắn cho Từ Bạch xem, lại cảm thấy có gì sai sai.
Sao anh lại phải giải thích mình đi đâu cho Từ Bạch.
Từ Bạch cầm di động của anh, hỏi: "Là tiệm lẩu ở bên kia đường à, em đi với anh được không?"
Quán lẩu bên đường đó có rất nhiều món. Nước lẩu thơm nồng, nhân viên phục vụ rất chu đáo, cho nên tên tuổi lan xa, thật sự là một quán ăn rất ngon.
Quý Hành rủ Tạ Bình Xuyên đến đó ăn, không vì lý do khác, chỉ vì... chính anh cũng bị liên tiếp mấy trường từ chối. Bình tĩnh xem xét lại, anh và Tạ Bình Xuyên đúng là một đôi anh em cùng cảnh ngộ. Hai người sầu não cùng ăn lẩu, có thể an ủi trái tim tổn thương của nhau.
Quý Hành đến tiệm lẩu không bao lâu, Tạ Bình Xuyên và Từ Bạch cùng xuất hiện.
Quý Hành ngạc nhiên một chút, hô lên về phía họ: "Này này, ở đây này."
Anh không nghĩ Từ Bạch cũng đến theo, cho nên đã gọi trước mấy chai bia. Đến khi Từ Bạch ngồi xuống, Quý Hành cầm hoá đơn nói: "Tao đi hỏi họ có đổi bia thành.... sữa chua với nước trái cây được không."
Tạ Bình Xuyên cản lại: "Không cần đổi, hôm nay tao cũng muốn uống bia."
Quý Hành vỗ vỗ vai bạn: "Tao hiểu mày, đàn ông mà, trong lòng có vết thương, phải lấp đầy bằng bia."
"
Sau khi Quý Hành nói xong, Tạ Bình Xuyên cầm thực đơn lên. Anh vẫn chọn một chai sữa chua, nhưng là cho Từ Bạch.
Đang trong ngày đông lạnh, người đi đường ngoài cửa sổ mặc áo khoác bọc cả người, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng gió thổi mạnh, cửa sổ cũng đọng một tầng sương mờ. Tuyết ngoài đường chất chồng như núi, khiến cửa kính lạnh như băng.
Bởi vì trời rét nên tiệm lẩu rất đắt khách, không chỉ có khách ngồi đầy, còn có hơi lẩu bốc lên cuồn cuộn. Xung quanh thỉnh thoảng vang lên tiếng chạm ly, tiếng cười đùa, còn ở bàn của Từ Bạch, không khí có hơi.... Phải nói thế nào nhỉ, hơi quạnh quẽ.
Trên bàn đặt nồi lẩu uyên ương, Quý Hành vừa cho thịt dê vào, vừa thở dài nói: "Tạ Bình Xuyên, tao thật sự không ngờ tao lại bị đại học Nam California từ chối. Tao xin vào ngành gì ấy nhỉ, chuyên ngành trò chơi vi tính... Mày thấy tao không đủ tư cách sao?"
Tạ Bình Xuyên rót bia cho bạn: "Nếu tao là nhân viên tuyển sinh, tao sẽ chọn mày."
Quý Hành vừa mới cảm thấy vui mừng, Tạ Bình Xuyên liền đâm một nhát dao: "Nhưng mà nhân viên tuyển sinh thật đều cảm thấy tụi mình không đủ tư cách."
Quý Hành uống một ngụm bia, nói: "Tao nói mày nghe, Tạ Bình Xuyên, mày mà là người châu Phi thì sẽ được nhận ngay trong vài phút. Họ đòi hỏi quá cao ở người châu Á, bộ tại mình sao?"
"
Uống xong ngụm bia này, Quý Hành ợ một tiếng: "Nói đi cũng phải nói lại, tao nghe nói trường mày nắm chắc cũng từ chối mày, đúng là lạ thật ấy."
"
Từ Bạch ngồi đối diện Quý Hành nghe thấy thế thì ngẩng đầu, nói vô cùng chắc chắn: "Tại vì vượt qua tiêu chuẩn tuyển sinh đó, bảo đảm vì lý do đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!