Tần Việt có tính đa nghi nặng, tối đó còn tin vào những gì Tạ Bình Xuyên nói – Tạ Bình Xuyên tất nhiên là kẻ thù, nhưng những gì Tạ Bình Xuyên nói giống như hạt giống chui ra từ mặt đất, bén rễ nảy mầm, mọc thành cây cao chót vót.
Tri nhân tri diện bất tri tâm, huống hồ Tần Việt không nhìn thấu Ngụy Văn Trạch.
Tin tức nhận được cũng khiến anh ta thất vọng.
Ngụy Văn Trạch lại chạy đi thăm vợ cũ, hơn nữa còn cố ý chọn ngay thời điểm không có khách hàng. Tống Giai Kỳ ở đâu còn chưa biết, Ngụy Văn Trạch lại ung dung thế này — liên hệ mọi chuyện trong thời gian qua, Tần Việt không thể không nghi ngờ Ngụy Văn Trạch cố tình cắt đứt sợi dây Tống Giai Kỳ.
Lúc trước hai người đó keo sơn gắn bó, như hình với bóng, chủ tịch Vệ tự mình bắc cầu mở rộng mối quan hệ cho Ngụy Văn Trạch. Bây giờ không còn chỗ dựa mà Ngụy Văn Trạch vẫn thoải mái vui vẻ, còn có thể ôn chuyện với vợ cũ, ung dung tự tại.
Thư ký mới của Trần Việt cơ đấy.
Trước mặt một đằng, sau lưng một nẻo, khiến người khác chẳng biết đâu mà lường.
Tần Việt dụi tàn thuốc vào gạc tàn thủy tinh. Dù thế nào đi nữa, anh ta cũng không nhịn nỗi chuyện này.
Vài ngày sau, Tần Việt cử một đám người, cỡ tám chín giờ tối, đến quậy quán ăn của Giản Vân. Phạm vi kinh doanh của tập đoàn nhà Tần rất rộng, quen biết một đám lưu manh thất nghiệp, việc quậy tung quán ăn của một bà chủ nhỏ quả là chuyện dễ như trở bàn tay.
Đám người đó vào tiệm chửi bới, ném đũa ném bát, dọa khách hàng bỏ đi hết.
Đúng lúc hôm đó là chủ nhật, Giản Chân cũng ở trong tiệm. Cô bé chưa từng thấy ẩu đả thế này bao giờ, gào khóc ngay lập tức.
"Chân Chân...." Giản Vân ôm con gái vào lòng, bảo phục vụ vào bếp báo cảnh sát.
Tiếc là cảnh sát đến chậm một bước.
Đám thất nghiệp lông bông kia đã chạy thoát. Chúng đập phá bàn ghế, tạo tổn thất lớn, còn xịt sơn lên bảng hiệu quán ăn, vẽ hình thù kỳ quái, làm người qua đường chỉ chỉ trỏ trỏ.
Giản Vân tức giận đến nỗi run rẩy, lồng ngực cũng đau xiết. Rõ ràng là cả ngày chưa ăn một hột cơm nhưng không thấy đói chút nào – tại sao con người không làm theo quy tắc? Đi quá giới hạn hết lần này đến lần khác, ung dung ngoài vòng pháp luật, yên dạ yên lòng.
Cô đến đồn cảnh sát cho lời khai.
Đây không phải là chuyện nhỏ. Phục vụ lén gọi điện thoại cho chồng cũ của Giản Vân.
Lúc đó Ngụy Văn Trạch đang ở nhà nghiên cứu hành động gần đây của Tạ Bình Xuyên. Vừa mới bắt máy, phục vụ đã nói ngay: "Bố Giản Chân ơi, hôm nay có mấy người tới tiệm chửi bới đập phá, cảnh sát tới rồi, đám xã hội đen đó bỏ chạy hết rồi..."
Cô gái này là dân quê mới lên, rất hài lòng với công việc hiện tại, bà chủ bao ăn bao ở, còn cho họ thêm bữa ăn. Trước giờ thuận buồm xuôi gió, nên khi sóng gió đột nhiên ập đến khiến cô ấy không nghĩ ngợi được gì.
Cô phục vụ này vừa khóc vừa nói: "Tôi sợ tái mặt, Chân Chân cũng khóc quá chừng... Nhưng đồ ăn của quán nhà mình có ngon lắm, chọc trúng nhân vật tai to mặt lớn nào chứ?"
Cô ấy không nhận được dặn dò nào cả.
Vì cuộc gọi đã bị cúp.
Nhân vật tai to mặt lớn này, Ngụy Văn Trạch chỉ biết một người.
Anh ta gọi cho Tần Việt.
Đối phương đã đợi bấy lâu, mở miệng câu đầu tiên chính là: "Ngụy Văn Trạch, chúng ta phải nói chuyện đàng hoàng với nhau thôi. Anh giở trò với tôi, lén gặp vợ cũ, anh để Tống Giai Kỳ ở đâu hả? Bảo sao cô ta mất tích..."
Tần Việt châm biếm Ngụy Văn Trạch không ngại ngùng: "Tống Giai Kỳ là người nối nghiệp tiếp theo của công ty nhà họ Vệ. Anh cũng biết đấy, cái tính tình đó của cô ta, không thể quản lý công ty, chỉ có thể dựa vào anh. Vịt nấu chín lại bay đi, anh nói tôi có tức hay không?"
Phát tiết xong, anh ta cũng không quên trấn an.
Câu trước câu sau vừa đấm vừa xoa, vừa uy hiếp vừa dụ dỗ.
Ngụy Văn Trạch vẫn như thường ngày, mỉm cười vui vẻ đồng ý, chẳng dám cứng miệng. Thế nhưng vừa cúp máy, anh ta giận dữ vứt điện thoại.
Màn hình điện thoại đập vào góc bàn rồi vỡ nát – Apple chẳng chất lượng chút nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!