Chương 7: Đỉnh núi chói lọi một thời, nay đã bị nhấn chìm trong đất cát

Câu nói của Tạ Bình Xuyên mở ra một vòng tuần hoàn, cứ lặp đi lặp trong đầu Từ Bạch.

Cô quên mất chính mình đã lên sân khấu thế nào, chỉ nhớ lúc bước lên bậc thang, Tạ Bình Xuyên còn cười vớ mình. Cô thấy dòng người chen chúc, bóng người hỗn loạn, nghe thấy tiếng người cười nói ồn ào, nhưng những cảm giác đó lại như cách cô rất xa.

Cô ngồi bên cây đàn piano lớn, làn váy như dòng sông cạn trên mặt đất. Sau khi tiếng đàn violin vang lên, cô đánh ra một khúc dạo đầu rất mượt mà, sự phối hợp tổng thể có thể xem là hoàn hảo.

Biểu diễn không thể nào không thuận lợi, bởi vì họ đã luyện tập rất lâu rồi.

Khi kết thúc, tiếng vỗ tay kéo dài không thôi.

Từ Bạch cầm làn váy chạy xuống sân khấu, nhanh chóng tìm thấy Tạ Bình Xuyên. Cô đến ngồi cạnh anh, lại đòi được khen nữa: "Tụi mình đã hứa rồi, anh phải nói thật với em."

Tạ Bình Xuyên hỏi ngược lại: "Nói gì?"

Từ Bạch nhìn anh, lời nói như còn ẩn ý: "Anh nghe hợp tấu lúc nãy rồi đúng không?"

Tạ Bình Xuyên cầm cặp mình, mở khoá kéo phía sau ra, lấy ra một... cuốn sách dày gần một ngón tay. Anh lật vài trang, xác nhận chắc chắn không sai, không có chút hư hại nào, rồi đặt cả quyển sách vào tay Từ Bạch.

Từ Bạch còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Tạ Bình Xuyên đã giải thích với cô: "Đây là phần thưởng cho em."

Từ Bạch cúi đầu, rốt cuộc cũng phát hiện đây là một quyển từ điển Cambridge Anh

- Pháp.

Tạ Bình Xuyên nói: "Nghe bố em nói, em muốn làm phiên dịch viên tiếng Pháp. Anh nhớ em cũng có nói muốn làm phiên dịch viên tiếng Anh...."

Thế nên, Tạ Bình Xuyên mua một quyển từ điển Anh

- Pháp. Anh cảm thấy thế này là đã giải quyết được mọi vấn đề.

Từ Bạch không nói gì.

Cô cúi đầu nhìn cuốn từ điển, hai tay dùng sức ước lượng. Từ điển rất nặng, cô thực sự có hơi cầm không nổi.

"Phần thưởng to quá ạ." Từ Bạch dùng đầu ngón tay vuốt ve bìa sách, "Bố em còn không tin em có thể làm phiên dịch viên."

Cô khẽ gật đầu, mở lòng mình: "Em muốn trở thành phiên dịch viên, cũng muốn học về ngôn ngữ. Vì ngôn ngữ giống như một cây cầu, em muốn làm người xây cầu."

Nói xong những lời này, Từ Bạch ôm từ điển cười: "Ví dụ vậy hình như sai sai, em nói không giỏi lắm."

Nhưng Tạ Bình Xuyên nói: "Không cần giải thích, anh hiểu ý em."

Từ Bạch nghĩ thầm, đời người hiếm có được tri âm, hiếm hơn nữa chính là luôn có người ủng hộ chuyện mình muốn làm. Cô mở ra trang đầu tiên, đẩy sách đến trước mặt Tạ Bình Xuyên: "Anh viết một câu vào đây cho em được không, thêm tên của anh nữa."

Cô nói: "Vậy thì lúc em học sẽ rất có động lực luôn."

Giọng điệu của Từ Bạch vô cùng chân thành, Tạ Bình Xuyên không có lý do để từ chối. Anh lấy một cây bút ra, viết trên trang giấy: "Chúc em trở thành một dịch giả đủ tiêu chuẩn."

Ở cuối câu, anh vẽ một dấu gạch ngang, sau đó là ký tên của mình.

Tạ Bình Xuyên viết một dòng lưu loát, nét chữ cứng cáp. Vì có nét bút của anh trên trang giấy, Từ Bạch càng quý trọng cuốn từ điển này hơn. Cô lại ôm sách vào lòng, nói như đinh đóng cột: "Vâng, em sẽ cho nó phát huy tốt tác dụng."

Lúc Từ Bạch bày tỏ quyết tâm với Tạ Bình Xuyên, Quý Hành đang đứng chần chừ ở cửa.

Quý Hành không may mắn như Tạ Bình Xuyên, không thể lẻn vào hậu trường vào lúc này. Có điều Quý Hành chờ không bao lâu thì có một người quen đi tới trước mặt.

Người đó là Giản Vân.

Giản Vân chợt nhìn thấy Quý Hành, nhưng không dám nhìn thẳng anh. Cô mấp máy môi, kéo làn váy vòng sang một bên, cúi đầu nhìn sàn nhà dưới chân, sau đó mới cất giọng: "Em chào đàn, đàn anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!