Trong ấn tượng của Tống Giai Kỳ, bố hiếm khi nghiêm túc thế này. Lúc nói chuyện với cô, lúc nào bố cũng hiền hòa, trên mặt còn mỉm cười, chứ không phải như bây giờ
- hai hàng lông mày nhíu lại, vẻ mặt ủ rũ.
Cô nói: "Bố, có chuyện gì với Ngụy Văn Trạch ạ?"
Vệ Khải Thành lấy khăn tay ra, lau mồ hôi trên trán rồi mới trả lời: "Từ nhỏ tới lớn con chưa từng chịu khổ, bạn bè xung quanh đều là người trong giới...."
Tống Giai Kỳ hiểu, bố đang "lót đường" trước.
Cô kiên nhẫn chờ điều đằng sau.
Sau đó nghe thấy bố nói tiếp: "Con người Ngụy Văn Trạch còn phức tạp hơn con tưởng tượng nhiều. Con còn nhớ giám đốc Ngô của công ty mình không?"
Vệ Khải Thành cầm gậy đi về phía trước. Hai hôm nay ông bị đau khớp cổ chân, có gậy nên đi lại cũng dễ dàng hơn. Đau khớp cổ chân là bệnh cũ, vì ông từng bị tan nạn xe hồi còn trẻ. Là con gái ông, Tống Giai Kỳ tất nhiên biết rõ chuyện này.
Cô đi theo sau bố, tâm trạng rối rắm như mối tơ vò.
Tống Giai Kỳ nói: "Giám đốc Ngô với Ngụy Văn Trạch quen biết nhau ạ? Ngụy Văn Trạch không nói với con."
"Không phải, Giai Kỳ, con nghe bố nói, bố không rõ quan hệ của họ thế nào." Vệ Khải Thành trả lời, "Nhưng giám đốc Ngô quen biết rộng rãi, thường xuyên lui tới mấy quán bar cao cấp... Con chưa từng đến những nơi đó, nhưng chắc cũng từng nghe nói rồi."
Đúng là đến lúc này, tuy Vệ Khải Thành chọn ngả bài, nhưng vẫn dùng cách nói vòng vo.
Tống Giai Kỳ phản ứng nhanh nhạy, lập tức hiểu ý ngay.
Giám đốc Ngô của tổng công ty họ là một người rất phong lưu. Nhờ có thành tích xuất sắc, thu nhập dồi dào, còn nắm giữ cổ phần trong công ty, ông ta cũng được xem là tầng lớp trung lưu, thỉnh thoảng trà trộn vào tầng lớp thượng lưu.
Giám đốc Ngô thường đến các quán bar, gọi mấy cô gái trẻ xinh đẹp làm chút chuyện mà đàn ông thích.... Thỉnh thoảng còn đăng lên mạng, bày tỏ suy nghĩ của mình.
Mỗi lần Tống Giai Kỳ nhìn thấy, đều khịt mũi xem thường.
Cô có quan điểm đúng sai rõ ràng, với cô sai là sai, đúng là đúng, không có trung gian, càng không có giới hạn giữa cả hai. Tuy nhiên, cô đã quên mất một điều – không phải ai cũng may mắn như mình.
Tống Giai Kỳ chống tay lên lan can, nói: "Quán bar cao cấp, xảy ra chuyện gì hả bố?"
Cô nghe thấy bố nói từng câu từng chữ: "Giám đốc Ngô gặp được Ngụy Văn Trạch. Ngụy Văn Trạch đi cùng Tần Việt, sở thích của Tần Việt... cũng giống với giám đốc Ngô."
"Sau đó, bố cử người đi điều tra Ngụy Văn Trạch." Vệ Khải Thành lấy điện thoại ra, mở album ảnh của mình.
Trong album có vài tấm ảnh mờ. Loáng thoáng có thể nhìn thấy, Ngụy Văn Trạch đang ôm một cô gái, cúi đầu nói chuyện thân mật, cuối cùng còn hôn lên má cô gái đó.
Vệ Khải Thành nói tiếp: "Bố cảm thấy cậu ta không thật lòng với con. Con nói cậu ta thích làm từ thiện, bố đã điều tra các tổ chức phúc lợi khắp Bắc Kinh... Thời gian cậu ta làm từ thiện còn chưa đến hai năm. Lúc cậu ta mới đến Bắc Kinh, hoàn toàn sống dựa vào vợ cũ."
Ông đứng cạnh cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài. Thấy xe cộ như nước chảy, dòng người đi bộ không ngừng nghỉ, cuối cùng ông thở dài: "Hơn nữa, tuy đây là việc nhà của Ngụy Văn Trạch, bố không nên có ý kiến. Nhưng con có quyền biết, bố nên nói cho con biết."
Từ lúc nhìn thấy ảnh chụp, Tống Giai Kỳ đã không nói lời nào, chỉ nhìn công ty ở đối diện. Nghe đến chữ "việc nhà", Tống Giai Kỳ mở miệng nói: "Bố nói cho con đi, con nghe."
Vệ Khải Thành đổi tay nắm gậy.
Ánh mặt trời chói chang, tiết trời sáng sủa, hàng cây bên đường tốt tươi, cành lá rung rinh trong gió, tóm lại là vô cùng giàu sức sống.
Nhưng giọng điệu của Vệ Khải Thành lại như chìm xuống đáy: "Ngụy Văn Trạch có nhắc tới con gái của cậu ta với con chưa? Con gái cậu bị nói lắp bẩm sinh, người gầy yếu, ở trường từng bị người ta bắt nạt, bị tát sưng mặt."
Gõ gậy xuống đất vài cái, Vệ Khải Thành nói tiếp: "Số lần cậu ta đi thăm con gái, cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Không nói đến vợ cũ của cậu ta, nhưng con cái là máu thịt, cậu ta lại máu lạnh như thế, con trông mong cậu ta thiện lương bao nhiêu?"
Con trông mong cậu ta thiện lương bao nhiêu?
Tống Giai Kỳ không đáp được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!