Triệu An Nhiên và Ngụy Văn Trạch có thể được xem là đôi bạn cũ hiểu rõ nhau – nhưng chỉ dùng từ "bạn cũ" để miêu tả thì không chính xác. Họ từng có một thời thân thiết, trước kia cùng hội cùng thuyền, nhưng giờ đã là hai người đường ai nấy đi.
Từ khi vào tù, Triệu An Nhiên chưa từng liên lạc lại với Ngụy Văn Trạch. Hoặc là nói, Ngụy Văn Trạch đã cắt đứt quan hệ từ lâu – đối với anh ta, Triệu An Nhiên đã là đồ bỏ đi.
Đến hôm nay, Triệu An Nhiên tiết lộ chi tiết về anh ta: "Ngụy Văn Trạch quen biết các sếp lớn của công ty XV từ trước, nhờ có chủ tịch Tần Việt của Tần thị giới thiệu, có một khoảng thời gian, Tần Việt đi đâu cũng dắt theo anh ta. Tần Việt còn trọng dụng anh ta hơn cả phó chủ tịch của công ty XV."
Từ Bạch nghe thấy thì kinh ngạc.
Theo hiểu biết của cô, chuyện này không hợp logic. Quyền lực và sức ảnh hưởng của Ngụy Văn Trạch chắc chắn không bằng phó chủ tịch công ty XV.
Triệu An Nhiên nói tiếp: "Ngụy Văn Trạch tiếp cận Tống Giai Kỳ là để giữ lại con át chủ bài. Bố của Tống Giai Kỳ là ai, mình nghĩ mọi người đã biết.... Bố cô ấy cũng đã từng giúp Ngụy Văn Trạch."
Từ Bạch hơi nghiêng người về phía trước, hỏi tiếp: "Cậu biết bố của Tống Giai Kỳ giúp Ngụy Văn Trạch thế nào không?"
"Đưa anh ta đến mấy dịp xã giao, kết bạn với giới quyền quý." Triệu An Nhiên hít vào một hơi, nói tiếp, "Còn cho anh ta mượn tiền, kêu anh ta làm người đàng hoàng."
Cậu khép hai chân lại, cùng đặt trên mặt đất, tầm mắt cũng dần hạ xuống nhìn đôi giày của mình. Mặc quần áo tù nhân, đối mặt với Từ Bạch và Tạ Bình Xuyên theo cách này – Triệu An Nhiên thấy bài xích theo bản năng.
Muốn cười, không cười nổi. Muốn khóc, lại quá ra vẻ.
Cậu im lặng một lúc lâu.
Ánh mắt của Tạ Bình Xuyên dừng trên người Triệu An Nhiên, đưa ra kết luận một cách ẩn ý: "Cậu cũng biết rõ chi tiết về mối quan hệ giữa Ngụy Văn Trạch với họ thật nhỉ, cảm ơn cậu đã nói ra."
Triệu An Nhiên giải thích: "Không phải Ngụy Văn Trạch nói cho tôi nghe. Phó chủ tịch công ty XV không tin anh ta, bảo tôi theo dõi điện thoại của anh ta."
Ra là ăn cắp tin tức.
Lúc này Từ Bạch mới nhận ra thông tin của Triệu An Nhiên quý giá thế nào.
Thế nên cô cũng thấy tiếc cho Triệu An Nhiên. Cậu ấy rõ ràng là một nhân tài xuất chúng.
Từ Bạch hỏi tiếp: "Vậy cậu biết nội dung nói chuyện của Ngụy Văn Trạch với Tần Việt không, Tần Việt..."
Cô chưa nói xong, Triệu An Nhiên đã ngắt lời: "Ngụy Văn Trạch không chỉ có một chiếc điện thoại. Lần nào anh ta liên lạc với Tần Việt cũng sẽ dùng máy khác, lúc đó mình không theo dõi được, bây giờ..."
Cậu bật cười: "Bây giờ mình cũng không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì."
Xung quanh lạnh lẽo, cậu sụt sịt mũi.
Từ Bạch đưa cho cậu một tờ khăn giấy.
Triệu An Nhiên nhận khăn giấy, mũi vẫn thấy khó chịu nhưng cậu không muốn xử lý – nếu cậu giơ tay lên, sẽ thấy rõ xiềng xích trên tay.
Nói ra thì thấy hổ thẹn, nhưng hôm nay cậu còn thấy xấu hổ nhiều hơn lúc trước.
Cậu cười nhẹ, nói: "Cảm ơn."
Triệu An Nhiên trả lời tất cả các câu hỏi của Từ Bạch và Tạ Bình Xuyên. Lúc thời gian thăm hỏi sắp kết thúc, Triệu An Nhiên không nhịn được, hỏi cô: "Xíu Mại... Xíu Mại khỏe không?"
Cậu nhớ con mèo con màu xám nâu đó.
Lúc nhặt Xíu Mại ở ven đường về, nó chỉ lớn bằng bàn tay, gầy trơ xương, lông thưa thớt. Sau khi nó dần hồi phục sức khỏe, có lúc nghịch ngợm, có lúc yên lặng, dính bên người Triệu An Nhiên, giống hệt như cục kẹo dẻo.
Cậu thấy hơi nhớ nó.
Từ Bạch trả lời: "Xíu Mại béo lên chút rồi, vẫn ngoan lắm. Giờ nó càng lúc càng biết làm nũng, ngày nào tan làm về, Xíu Mại cũng ngồi ở cửa với Sủi Cảo Tôm, chỉ cần mình vừa vào nhà là Xíu Mại tới dụi qua dụi lại chân mình...."
Khóe môi Triệu An Nhiên khẽ cong lên, cậu "Ừm" một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!