Chương 6: Tao không hợp tác với cá mặn

Kể từ lần nấu cháo được Tạ Bình Xuyên khen đó, Từ Bạch vẫn luôn thấy đắc ý.

Giờ ra chơi mỗi ngày, cô đều ở phòng nhạc luyện hợp tấu với các bạn, vì đã sắp đến buổi tổng dợt kỷ niệm ngày thành lập trường.

Từ Bạch không khỏi nghĩ ngợi, nếu cô biểu diễn xuất sắc, Tạ Bình Xuyên ngồi dưới sân khấu xem thì có tán thưởng cô tận đáy lòng không nhỉ, giống như lúc khen cô nấu ăn ngon ấy – giả thiết này làm cô cực kỳ vui vẻ.

Nhóm hợp tấu có tổng cộng bảy thành viên. Ngoại trừ Giản Vân không biết gì thì những bạn khác đều rất vững kiến thức cơ bản, đều là những người xuất sắc được chọn trong cả khối. Càng so sánh, Giản Vân càng thấy mất tự tin.

Giản Vân bộc bạch với Từ Bạch: "Mình làm gì cũng dở hết."

Từ Bạch ngồi trên ghế đàn piano, ngón tay vẫn đặt trên phím đàn: "Cậu vẫn chưa nhớ thứ tự các bước cô dạy cậu hả?"

"

Giản Vân lắc lắc đầu, sau đó lại gật đầu.

Đầu tháng 11, thời tiết Bắc Kinh chuyển lạnh, gió ngoài cửa sổ liên tục thổi mạnh, trong phòng đã mở máy sưởi. Bên nóng bên lạnh phối hợp với nhau từ xa, khiến cửa sổ kính đóng kín phủ dày sương mù, nhưng Giản Vân vẫn mặc quần áo mỏng manh.

Từ Bạch ngồi dịch sang bên cạnh một chút, Giản Vân vào ngồi cạnh cô bạn.

Quan hệ của hai người đã thân hơn rất nhiều so với hai tháng trước. Với Giản Vân, Từ Bạch là người bạn duy nhất trong trường của cô. Cô không muốn làm phiền Từ Bạch, nhưng lại như đang làm phiền bạn ấy.

Từ Bạch nói: "Cậu thấy thế này được không, mỗi ngày sau khi ăn trưa xong, tụi mình tới phòng nhạc luyện tập."

Phía sau Từ Bạch là một bạn nam thổi saxophone. Bạn nam đó nghe thấy hai người nói chuyện thì bật cười, góp giọng: "Ê Từ Bạch, cậu trở nên nghiêm túc thế này từ hồi nào vậy?"

Từ Bạch quả thật là kiểu người không chăm chỉ lắm, nhưng cũng lại là cô gái không thể xem thường.

Cô am hiểu piano, hội hoạ, có vẻ ngoài xinh xắn, khí chất nổi bật, lại đa tài đa nghệ. Xét cho cùng, có thể là vì may mắn.

Thế nhưng hôm nay Từ Bạch có hơi khác, hôm nay cô tràn đầy khí thế, đáp lại: "Nghiêm túc thì sai à?" Mượn lời của Tạ Bình Xuyên nói với mình, cô nói vô cùng hiên ngang lẫm liệt: "Chúng ta không dốc toàn lực, thì ít nhất phải nỗ lực."

Bạn nam đó cảm thấy cô nói có lý. Cậu cầm saxophone lùi một bước, nói: "Không sai không sai, hai cậu cứ tiếp tục."

Nhưng trước khi cậu ta rời đi, vẫn không nhịn được mà nói: "Mình nghe cô giáo nói, tới lúc đó con gái các cậu phải mặc váy trang trọng, tóc cũng phải búi lên...."

Cậu ta túm mái tóc đen ngắn của mình: "Giản Vân, cậu tỉa lại tóc mái được không, hai mắt sắp bị che mất một nửa rồi, cậu nhìn rõ được à?"

"

Có lẽ cậu ta chợt ý thức được nói câu này với con gái, giọng điệu hình như hơi nặng, thế nên cậu ta chữa cháy: "Các tiết mục trong ngày kỷ niệm thành lập trường được bầu chọn, chúng ta không thể thua các lớp khác ở mặt hình ảnh. Mình thấy chúng ta có thể vượt qua cấp ba đó."

Trước khi bạn nam đó ngừng nói, Từ Bạch đã ấn một phím đàn, ánh mắt dừng trên người Giản Vân.

Âm thanh của piano kéo dài vô cùng, bên cạnh còn có tiếng violin đệm vào. Giản Vân khẽ nghiêng đầu, ánh mắt đối diện với Từ Bạch: "Hồi nãy cậu nói giữa trưa luyện tập hả? Được đó."

Từ Bạch vươn tay, ôm mặt Giản Vân.

Cô vén phần tóc mái dày của Giản Vân lên, mắt của hai người trực tiếp nhìn nhau, Từ Bạch bỗng cười: "Mắt cậu màu nâu nè."

Cô tháo kẹp tóc của mình ra, rồi kẹp lên tóc Giản Vân.

Kẹp tóc đó nạm bạc, vừa xinh đẹp vừa tinh xảo, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Giản Vân đỏ mặt nói cảm ơn Từ Bạch, rồi hỏi: "Còn nửa tháng nữa, tụi mình, tụi mình có thể diễn tốt sao?"

Bạn nam kéo violin bên cạnh đi đến. Một tay cậu cầm đàn violin, một tay cầm cây kéo đàn, nhìn vào bản nhạc phổ của Từ Bạch: "Tất nhiên được chứ, Giản Vân, cậu không có lòng tin hả?"

Bạn nam này tên là Triệu An Nhiên, không chỉ là lớp trưởng lớp Từ Bạch, mà còn là người kéo đàn violin giỏi nhất khối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!