Tháng 10 vừa đến, nhiệt độ giảm xuống rõ rệt.
Trước đó vài ngày lại có mưa. Gió thổi qua hiên nhà, những vệt mưa vẫn chưa khô. Sương sớm còn đọng trên ngọn cây, từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm ướt cửa kính phòng ngủ. Tạ Bình Xuyên nằm trên giường, sờ đồng hồ báo thức nhìn giờ, rất muốn nằm thêm một lát nữa.
Anh thấy hơi chóng mặt.
Tối hôm qua vì chuẩn bị tài liệu, anh bận đến tận 12 giờ đêm. Lúc về nhà lại gặp phải mưa to làm anh ướt mèm từ đầu đến chân, đúng lúc đó di động trượt khỏi tay, rớt vào bụi có ven đường. Vậy là, một Tạ Bình Xuyên luôn chú ý hình tượng chỉ có ngồi ngồi xổm ven đường, dầm mưa tìm di động.
Đến lúc anh tìm được di động thì không còn hình tượng nào nữa.
Đêm khuya, trời giá rét, anh một mình ngược gió về nhà. Trong nhà cũng không có ai, bố mẹ đều bận làm việc ở nơi khác, mỗi tuần gọi điện thoại về một lần, vì biết rõ con trai độc lập nên vô cùng yên tâm về anh.
Vì vậy giờ phút này, người đang gõ cửa phòng ngủ anh, ngoài Từ Bạch ra thì không còn người nào khác.
Tạ Bình Xuyên khoác áo vào, đứng dậy mở cửa cho Từ Bạch.
Từ Bạch đứng ngoài cửa ôm một hộp cơm, nhìn thấy anh thì câu đầu tiên là: "Dì gọi điện qua nhà em. Dì nói sáng nay gọi điện cho anh mà anh không bắt máy, bảo em đến xem anh thế nào."
"Dì" mà Từ Bạch gọi chính là mẹ của Tạ Bình Xuyên.
Tạ Bình Xuyên vẫn chưa trả lời, Từ Bạch đã nhón chân lên, giơ tay phải, sờ lên trán anh.
"Anh bị sốt hả?" Từ Bạch hỏi.
Tạ Bình Xuyên hỏi ngược lại: "Hôm nay thứ Bảy, em không đi học thêm à?"
"Hôm nay giáo viên bận, cho tụi em nghỉ." Từ Bạch đứng ở cửa phòng ngủ anh, gõ cửa phòng anh vài cái, "Mẹ em đi làm triển lãm tranh rồi, bố em đi câu cá, nhà em cũng chỉ có mỗi em."
"
Mẹ của Từ Bạch là một hoạ sĩ chuyên nghiệp, vì sắp tới tổ chức triển lãm tranh nên công việc cũng bận rộn. Nhưng hôm qua trước khi ra khỏi nhà, mẹ Từ Bạch đã cất hai túi sủi cảo đông lạnh vào tủ lạnh, làm phần ăn của Từ Bạch.
Sáng nay Từ Bạch nấu sủi cảo, còn chưa kịp ăn thì điện thoại nhà vang lên. Sau khi nhận được điện thoại của mẹ Tạ Bình Xuyên, Từ Bạch cho sủi cảo vào hộp cơm, định đem sang đây cho Tạ Bình Xuyên.
Tạ Bình Xuyên kéo cửa phòng ngủ ra, ho một tiếng: "Vào đi."
Anh đưa lưng về phía Từ Bạch, lấy di động của mình ra, quả nhiên thấy vài cuộc gọi nhỡ của mẹ, còn có vài tin nhắn từ Quý Hành. Quý Hành hỏi một vài thứ về chuyện soạn bài thế nào, còn nhắc đến giáo dục tâm lý nhi đồng, trông rất cần cù nghiêm túc.
Tạ Bình Xuyên trả lời Quý Hành trước, sau đó mới gọi điện thoại cho mẹ.
Điện thoại vừa reo vài giây, giọng mẹ đã vang lên: "Ngày kia con có phỏng vấn, đừng quên đó."
Tạ Bình Xuyên "Dạ" một tiếng.
Mẹ hỏi tiếp: "Sáng nay có gì hả, con không bắt máy."
"
Tạ Bình Xuyên tìm được thuốc cảm rồi trả lời: "Không sao, con ngủ quên."
"Mẹ bảo Từ Bạch sang tìm con." Lời của mẹ có ẩn ý, "Làm phiền con bé, mẹ cũng ngại quá."
Nhưng Từ Bạch, người bị làm phiền, lại chẳng để ý.
Nhân lúc Tạ Bình Xuyên gọi điện thoại, cô về nhà lấy nhiệt kế sang đây. Tạ Bình Xuyên vừa cúp máy, Từ Bạch đưa nhiệt kế cho anh, sau đó lại thúc giục: "Anh thật sự bị sốt rồi, thử xem bao nhiêu độ."
Kết quả đo được là 38 độ.
Tạ Bình Xuyên trả nhiệt kế cho cô: "Sốt nhẹ thôi, ngủ một giấc là đỡ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!