Xung quanh sáng sủa, chỉ có một lớp tàn thuốc rơi xuống mặt bàn.
Tần Việt không tìm thấy gạc tàn thuốc nên phủi tàn thuốc lên mặt bàn. Anh ta mỉm cười, ánh mắt chất chứa suy nghĩ sâu xa, yên lặng lên kế hoạch.
Nguỵ Văn Trạch gật đầu, nịnh hót: "Sếp Tần yên tâm, chờ tới lúc Hằng Hạ vào đường cùng, những người đó chắc chắn không muốn ngồi chờ chết, sẽ cầu cứu chúng ta ngay. Đến lúc đó, cho dù là sếp Hạ hay là những người khác, cũng không thể trở mình."
Tần Việt cười như không cười: "Tôi ấy, không chỉ muốn Hằng Hạ không thể trở mình, mà còn muốn tiếng xấu muôn đời."
Anh ta cầm một cây bút, gõ đầu bút lên bàn: "Đúng rồi, cái cô Từ Bạch, là người của Tạ Bình Xuyên phải không? Ngô Vĩnh Phúc, ông biết không?"
Ngô Vĩnh Phúc chính là phó giám đốc của công ty XV.
Ông ta còn lớn tuổi hơn bố của Tần Việt, Tần Việt gọi thẳng tên ông ta, ông ta cũng không tức giận, ngược lại còn cảm thấy Tần Việt đối xử với mình rất thật lòng, không hề giả dối.
Mỗi khi nhắc tới Tạ Bình Xuyên, một số người có mặt ở đây đều cảm thấy khó chịu, nhất là người tên Ngô Vĩnh Phúc, còn được gọi là "lão Ngô" hoặc "sếp Ngô". Ông ta và Tạ Bình Xuyên có mối thù lâu năm – lúc Tạ Bình Xuyên mới vào công ty đã được cấp trên coi trọng, nhảy vọt vào làm tổ phó của tổ Phân tích số liệu Kỹ thuật.
Tạ Bình Xuyên chỉ là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, mặc dù bằng cấp và kinh nghiệm rất xuất sắc, nhưng anh cũng không nên coi thường cấp trên, càng không nên hào phóng nhận đãi ngộ hậu hĩnh đó.
Tạ Bình Xuyên không có vấn đề gia đình, cũng không bằng lòng yên đương, dành hết thời gian cho công việc, có các mối quan hệ cực kỳ hiệu quả và hữu ích – điều này cho thấy lòng dạ nham hiểm.
Chưa kể sau khi từ chức, Tạ Bình Xuyên âm thầm gia nhập Hằng Hạ, đối đầu với công ty XV trong mọi thương vụ kinh doanh, giành giật tài nguyên thị trường, không hề niệm tình cũ.
Ngô Vĩnh Phúc nói: "Tôi nghe Tiểu Nguỵ nói, Tạ Bình Xuyên cũng biết hưởng thụ rồi, tìm một cô gái trẻ." Ông ta mỉm cười, thoáng nhìn qua thư ký.
Thư ký bước đến, đưa ra một xấp tài liệu.
Ngô Vĩnh Phúc cầm tài liệu, lật đại vài trang, nói với Tần Việt ở đối diện: "Trước kia giám đốc điều hành của Microsoft, cái người tên Stephen Elop, đã rời Microsoft sang Nokia."
Tần Việt ngậm thuốc lá cuốn, dựa vào lưng ghế: "Elop làm rối tung Nokia, khiến giá trị thị trường của họ bốc hơi hàng trăm tỷ, Nokia bị bán rẻ cho Microsoft, thậm chí bản thân Elop cũng quay về Microsoft."
Anh ta cười vô cùng sung sướng: "Mấy người biết không, Microsoft giảm biên chế của Nokia, một lần giảm là giảm hẳn 26.000 người. Thời đại Nokia qua rồi, không giữ được huyết mạch, kỹ sư với nhà thiết kế mất việc, hiện tại, thế giới này là của Apple và Android."
Nguỵ Văn Trạch ngầm hiểu, mỉm cười nói hùa theo: "Hằng Hạ vẫn chưa được niêm yết, chúng ta cũng không thua lỗ trong giai đoạn thu mua này."
"Hằng Hạ chẳng là cái thá gì so với Nokia." Tần Việt chửi rủa một câu, gõ lên bàn lần nữa, "Một công ty vô danh tiểu tốt, vài lần dẫm được vận phân chó mới bắt kịp thời cơ."
Anh ta vê thuốc lá, nhìn về phía Ngô Vĩnh Phúc: "Nếu tôi nhớ không nhầm, tối nay phải không? Tối nay chúng ta chính thức bắt đầu công việc mà nhỉ?"
Ngô Vĩnh Phúc thu thập tài liệu, bình tĩnh ngồi đó.
Nếp nhăn chồng chất bên khoé mắt, lúc cười càng thấy rõ hơn, nhưng Ngô Vĩnh Phúc vẫn rất vui vẻ: "Tôi biết Tạ Bình Xuyên mấy năm rồi, chưa từng thấy anh ta sụp đổ bao giờ, tôi cực kỳ mong chờ."
Ông ta mở hay tay ra, gương mặt vô cùng ôn hòa, nhưng lời nói thì hung ác: "À, tổng giám đốc Tần biết chuyện của Microsoft với Nokia, vậy chắc cũng biết về một phần mềm diệt virus trong nước mà nhỉ? Chính là phần mềm Sư Tử Nhỏ. Họ tống đối thủ vào tù thế nào, bản thân Tạ Bình Xuyên cũng phải được trải nghiệm một lần."
Tần Việt nghe vậy thì vui sướng, tiếng cười nghẹn trong lồng ngực, ngực cũng run lên.
Anh ta nâng chung trà, nhìn Ngô Vĩnh Phúc nói: "Tốt lắm tốt lắm, sếp Ngô, tôi chờ xem kịch vui."
Tận mắt chứng kiến con cưng của trời là Tạ Bình Xuyên rơi vào cảnh tù tội, thân bại danh liệt, chỉ mới tưởng tượng thôi cũng đã làm Tần Việt thấy khoái trá.
Lúc anh ta và Ngô Vĩnh Phúc nói chuyện, Nguỵ Văn Trạch chỉ mỉm cười hoà nhã bên cạnh.
Đến khi Tần Việt hỏi anh ta: "Nguỵ Văn Trạch, anh với Tống Giai Kỳ sao rồi? Buổi tiệc lần trước, không phải anh đi cùng cô ta sao, có tiến triển gì không?"
Tiến triển rất lớn.
Chính Nguỵ Văn Trạch cũng không biết bản thân mình là người có tính cách thế nào. Tống Giai Kỳ thích kiểu gì thì anh ta giả làm kiểu đó, xu nịnh, hùa theo bằng mọi cách.
Anh ta không ngạo mạn một cách mù quáng, thỉnh thoảng cũng biết đứng ở giữa. Về các vấn đề mang tính quy tắc – tất nhiên, đó đều là quy tắc của Tống Giai Kỳ, anh ta luôn thể hiện mình là một người không dễ dàng thỏa hiệp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!