Tạ Bình Xuyên vừa nói xong, Từ Bạch càng thấy giận hơn.
Cô trở người, đưa lưng về phía Tạ Bình Xuyên, vì mắt cá chân đau nên cô khẽ hít vào một tiếng. Cô nắm chặt ga trải giường, nói một cách mỉa mai: "Anh vẫn còn nghĩ đến mấy chuyện đó hả? Anh căn bản không hiểu ý em."
Tạ Bình Xuyên ôm eo cô, giọng nói của anh trầm hơn: "Em muốn nói gì với anh? Nếu em giận, anh sẽ nhận sai." Thái độ của anh rất tốt, giọng điệu chân thành, ngực kề sát lưng Từ Bạch, tay trái từ từ hướng lên trên, chạm vào tim cô.
"Em không muốn kết hôn với anh, nửa đêm bỏ nhà đi...." Giọng Tạ Bình Xuyên khàn khàn, "Có lẽ em không biết, anh cũng sẽ sợ hãi."
Từ Bạch dụi vào gối đầu, tin những gì Tạ Bình Xuyên nói.
Cô giải thích: "Bây giờ kết hôn là quá nhanh, anh không chờ được sao?"
Lúc Tạ Bình Xuyên tỉnh táo, xác suất nói ra những lời này về cơ bản là bằng không. Nhưng lúc này, anh trầm ngâm một lát, rồi thành thật với Từ Bạch: "Em để anh chờ thêm mười năm cũng không phải không được, nhưng tốt nhất là em nên cho anh một thời hạn, dù gì anh cũng sống đến một trăm tuổi thôi."
Từ Bạch không tỏ rõ ý kiến: "Sao anh chắc anh sống đến một trăm tuổi?"
Phòng ngủ hiện tại khác với phòng ngủ chính trong nhà Tạ Bình Xuyên, so ra thì diện tích chỗ này nhỏ hơn rất nhiều, giường không thể nào thoải mái bằng bên kia, nhưng Tạ Bình Xuyên lại như trút được gánh nặng, ôm Từ Bạch chặt hơn nữa.
Trước khi nhắm mắt ngủ, anh trả lời một câu: "Bởi vì, Tiểu Bạch, anh muốn cùng em trăm năm hoà hợp." Trong bóng đêm, anh im lặng một lúc, sau nó nói ra nguyện vọng thầm kín: "Kiếp sau cũng muốn lấy em, lại tiếp tục trăm năm hoà hợp."
Cổ họng Từ Bạch nghẹn lại, tâm tình hoàn toàn thay đổi. Cô không biết nên nói gì, đành hỏi một câu: "Thật hả?"
"Thật mà." Tạ Bình Xuyên càng thẳng thắn hơn nữa, "Lúc anh chín tuổi đã nghĩ thế rồi."
Tạ Bình Xuyên lúc chín tuổi là một cậu bé thường xuyên trèo cây và chui vào bụi cỏ. Anh của lúc đó còn thích đánh nhau, hay đánh với bạn cùng lớp ở hố cát, bị bố mẹ hai bên trách mắng, mặt mũi bị thương, về nhà bị dạy dỗ, bị tịch thu hết tiền tiêu vặt.
Mẹ Tạ Bình Xuyên đứng trong sân mắng con: "Tháng này không được một đồng tiền tiêu vặt nào đâu, chừng nào con suy nghĩ xong thì mới được vào nhà ăn cơm."
Tục ngữ có câu "ba tuổi biết đến già [1]", tính cách của Tạ Bình Xuyên từ nhỏ đã không tốt lắm. Tạ Bình Xuyên cũng không biết nhận sai, lập tức đáp lại một câu: "Vậy con không ăn cơm."
[1] câu tiếng Trung là "
", ý là có thể đoán được tính cách sau này của con người từ khi còn rất nhỏ.
Thái độ của Tạ Bình Xuyên rất rõ ràng: có thể không ăn cơm, nhưng không thể không đánh nhau.
Đó chính là thế giới của học sinh tiểu học, ấu trĩ, thô bạo, cố tình gây sự, mẹ của Tạ Bình Xuyên tất nhiên không thể hiểu được.
Vậy là mẹ Tạ Bình Xuyên nói: "Ờ, vậy con ở đó đói đi."
Tạ Bình Xuyên ngồi ở bậc thềm ngoài sân, làm theo lời mẹ, một mình chịu đói.
Lúc đó Từ Bạch mới năm tuổi, ngây thơ ôm một túi bánh mì đi ra sân tìm anh. Không chỉ đưa bánh mì cho anh, Từ Bạch còn lén lấy xúc xích và sữa bò trong nhà, cuối cùng nhớ ra anh không có tiền tiêu vặt, còn đưa luôn con heo đất của mình.
Lúc đó ánh nắng ấm áp, bóng cây trong viện lay động, cả vườn xanh mướt, Từ Bạch ngồi xổm bên bậc thềm, chuyển nhượng con heo đất, bập bẹ an ủi anh: "Anh ơi, anh đừng buồn nữa...."
Tạ Bình Xuyên vừa ăn bánh mì, vừa sờ đầu cô.
Lúc đó Tạ Bình Xuyên nghĩ, khi Từ Bạch lớn lên, sau khi trưởng thành thì chắc chắn sẽ phải gả cho người ta, giống y như trong phim, cũng giống với bố mẹ mình ngoài đời.
Nếu em ấy cưới người khác, Tạ Bình Xuyên chắc chắn sẽ không vui.
Tạ Bình Xuyên nhớ lại những chuyện vụn vặt trước kia, lặng lẽ cong môi cười.
Nhưng lúc này Từ Bạch lại bình luận: "Anh trưởng thành hơi sớm."
Tạ Bình Xuyên phủ nhận: "Không phải trưởng thành sớm, chỉ là thích em thôi."
Từ Bạch vẫn đưa lưng về phía anh, nhưng cô không mở miệng nói chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!