Lúc Từ Bạch quay về hội trường, Tạ Bình Xuyên đang phát biểu.
Anh giới thiệu sản phẩm của tập đoàn Hằng Hạ dưới góc độ của công nghệ mới, nói năng trôi chảy, câu từ dễ hiểu, vừa phát biểu xong, dưới sân khấu vỗ tay như sấm.
Giới truyền thông mà Tô Kiều mời đến cũng có mặt. Phóng viên đặt câu hỏi đã chuẩn bị trước, Tạ Bình Xuyên cũng trả lời theo kế hoạch – tất cả những gì họ làm, đều là vì hoạt động tuyên truyền.
Nhờ đã có chuẩn bị, bài phát biểu này của Tạ Bình Xuyên có thể nói là hoàn hảo không tì vết, không chê vào đâu được. Nhìn bên ngoài, gần như không để lộ gì cả.
Sau khi phát biểu, anh xuống sân khấu. Vài người Mỹ bị hấp dẫn, thay nhau đến bắt tay với Tạ Bình Xuyên, nói về vài kế hoạch niêm yết và hợp tác với các nhà đầu tư nước ngoài. Tạ Bình Xuyên nói giọng Anh Mỹ, giao tiếp cực kỳ trôi chảy, hoàn toàn không cần phiên dịch.
Còn bên phía Từ Bạch, giám đốc Tiền đứng cạnh cô cũng nói: "Tổng giám đốc Tạ tuổi trẻ tài cao, đà phát triển của tập đoàn Hằng Hạ đang rất tốt."
Giám đốc Tiền mặc đầm dài cổ lông, sợi vải tổng hợp cao cấp được khảm trên cổ áo – bà ấy không mặc quần áo lông thú. Bà đặt tay trên cổ mình, nói đùa với Từ Bạch: "Hội nghị tối hôm nay hệt như một sợi dây chuyền, tôi thấy Hằng Hạ chính là viên ngọc quý mà họ muốn làm nổi bật."
Từ Bạch gật đầu, nhưng không đáp lại.
Giám đốc Tiền nhìn Từ Bạch, thấy hai tay cô trống trơn, không khỏi hỏi: "Ơ, bánh kem tôi cho cô đâu, ăn luôn rồi hả?"
"Vâng, ngon lắm ạ." Từ Bạch nói dối, cười, "Cảm ơn sếp Tiền."
Sếp Tiền chỉ chú ý đến bánh kem, không để ý đến chỗ khác.
Thế nhưng, không lâu trước đó, lúc Từ Bạch đuổi theo Tạ Bình Xuyên thì không may bị trẹo chân. Bây giờ mắt cá chân sưng to, cô vẫn phải đứng thẳng.
Ngành nghề nào cũng có khó khăn riêng. Tuân thủ quy tắc, duy trì tính logic, có bõ công thì cũng sẽ có nhận lại. Trong mắt Từ Bạch, nghề nghiệp không phân cao sang hay thấp hèn, không cần kêu ca kể khổ, cũng chẳng cần phất cờ hò reo.... Cô có thể kiên trì, cũng chỉ vì tiền.
Tấm thẻ ngân hàng của Tạ Bình Xuyên vẫn nằm trong túi tiền của Từ Bạch. Cô giữ cực kỳ cẩn thận, định tối nay sẽ trả lại anh.
Cô chờ mãi đến 10 giờ tối.
Nói ba ngôn ngữ Anh Pháp Đức, giọng cô đã hơi khàn. Cô đứng ở một góc trong hội trường, ngơ ngác nhìn một góc tối, khác hẳn dưới ánh đèn hội tụ, Tạ Bình Xuyên được mọi người vây quanh.
Quản lý hội nghị cảm ơn nhóm phiên dịch viên, đồng thời nói rằng họ có thể ra về theo quy định hợp đồng.
Sau khi nhóm người giải tán, quản lý khen ngợi Từ Bạch: "Giám đốc Tiền nhắc tới cô đó, phiên dịch Từ à, cảm ơn cô đã tham gia, lấy được hai vụ hợp tác."
Từ Bạch nói: "Là chuyện tôi nên làm mà."
Quản lý cười rất tươi: "Tuần sau Tập đoàn nhà họ Tô chúng tôi còn có hội nghị kinh doanh nữa. Phiên dịch Từ, nếu cô tiện, tôi sẽ cho bộ phận kế hoạch liên hệ với cô....."
"Vâng ạ, lần sau tôi cũng sẽ cố gắng hết sức." Từ Bạch bắt tay với anh ta, rồi chào tạm biệt, "Không còn sớm nữa, tôi đi trước đây."
Trong sảnh vẫn rất ồn ào, nghệ sĩ piano vẫn đang đàn. Tiếng đàn du dương, vang vọng đến ngoài cửa.
Trước cổng có vài chiếc bình sứ chứa đầy lan hồ điệp. Từ Bạch mặc áo khoác lông xong, cầm ba lô của mình, đi ngang qua những bình hoa.
Đi đứng không tiện, cô suýt đụng vào bình.
Mắt cá chân vẫn rất đau, thậm chí còn sưng to hơn, cô không thể không đối mặt với vấn đề, phải nhanh chóng đến bệnh viện xử lý.
Ngoài chuyện này, cô còn muốn nói chuyện với Tạ Bình Xuyên.
Khóc không phải là một cách, mặc dù cô càng nghĩ thì càng thấy buồn bã, trong lòng vẫn nuôi hy vọng – rằng cô hiểu lầm ý của anh.
Từ Bạch đi vào sảnh khách sạn, chọn một nơi yên tĩnh, lén gọi điện thoại cho Tạ Bình Xuyên. Cô gọi tổng cộng năm cuộc, không lần nào được bắt máy. Trong máy vẫn luôn là tiếng "tít tít" kéo dài.
Đứng ngồi không yên, lo được lo mất.
Lần cuối cùng, dường như Tạ Bình Xuyên nhìn thấy, nhưng trực tiếp cúp máy của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!