Chương 43: Tiểu thuyết đã dịch bị xóa vĩnh viễn

Chạng vạng hôm đó, sau khi Tạ Bình Xuyên tạm biệt nhóm người chủ tịch Vệ thì trực tiếp đưa Từ Bạch về nhà. Trong lòng anh vẫn nhớ về món quà, nhưng ngoài miệng không thúc giục. Không chỉ không thúc giục, anh còn giả vờ đến phòng khách, mở tivi hiếm khi mở lên, ngồi xem kênh phim tài liệu.

Trên tivi đang chiếu phim tài liệu "Hành trình trái đất" của BBC, đã chiếu đến đoạn về rừng cây phong phú và phân tích tập tính của các loài chim. Tạ Bình Xuyên ngồi trên sô pha, nghiêng người, một tay chống ở má, dáng vẻ vô cùng tập trung.

Sủi Cảo Tôm dựa vào sô pha, thỉnh thoảng đung đưa đuôi mèo. Nó dùng chân ấn lên giày của Tạ Bình Xuyên, rồi lăn một vòng hết sức đáng yêu, nhưng dù cho nó có tỏ ra đáng yêu đến đâu, Tạ Bình Xuyên cũng chỉ xem "Hành trình trái đất".

Đếm khi Từ Bạch gọi một tiếng: "Anh ơi?"

Cô đã thay quần áo xong, mở cửa phòng ngủ ra, hỏi rất lịch sự: "Anh muốn xem tivi tiếp hả?"

Tạ Bình Xuyên ấn điều khiển, trực tiếp tắt tivi.

Anh nói lời thật lòng: "Không xem nữa, anh muốn mở quà hơn."

Trong lòng Từ Bạch hào hứng: "Dạ, cho anh mở." Cô vặn nút trên tường, điều chỉnh ánh sáng trong phòng ngủ, để ánh sáng trắng chuyển sang tối hơn, giống như trong đêm hè nóng bức, ánh trăng xuyên thấu tầng mây, toả ánh sáng lạnh xuống ven đường.

Còn cô, chính là đóa tường vi dưới ánh trăng.

Bộ quần áo đó màu đỏ thẫm, chất vải mỏng nhẹ, thiết kế rất sáng tạo, cũng đúng như lời Từ Bạch nói, sợi dây được quấn quanh cổ, cột thành chiếc nơ con bướm.

Cô nằm ra giường, chủ động vén tóc.

Mái tóc đen như nhung, đai lưng đỏ như gấm, cùng với làn da trắng như tuyết và ánh đèn mờ ảo —— đỏ và đen, ánh sáng và bóng tối, cứ như đang đi giữa hiện thực và giấc mơ.

Tạ Bình Xuyên giữ chặt sợi dây, mở cực kỳ chậm. Lúc kéo dây, giọng anh hơi khàn: "Mấy ngày lễ lộc sau này, cứ ăn mừng thế này đi."

Từ Bạch tựa đầu vào gối nằm, thỏ thẻ hỏi anh: "Anh thích không?"

Tạ Bình Xuyên không phủ nhận. Anh cúi đầu hôn môi cô, nói: "Thích lắm." Anh sờ mặt Từ Bạch, ngón tay vuốt ve mái tóc dài của cô: "Tối nay đừng gọi là anh...."

Đại khái Từ Bạch cũng đoán được Tạ Bình Xuyên muốn cô gọi anh là ông xã các kiểu.

Cô thực sự rất thông minh, nhưng có khi sẽ giả ngốc: "Gọi anh là tổng giám đốc Tạ hả?"

Vì nơ con bướm không còn tồn tại nữa, để tránh quần áo rơi xuống, tay trái Từ Bạch ấn cổ áo lại, hơi nhổm người dậy, nói: "Hay là sếp ạ?"

Tạ Bình Xuyên mở chăn, đắp lên người Từ Bạch. Anh nằm cạnh anh, khẽ hôn lên tai cô, ôn tồn nói: "Không có đáp án khác?"

Từ Bạch nghĩ một lát, sau đó nói: "Bảo bối."

Cô vươn tay chạm lên mặt Tạ Bình Xuyên, đầu ngón tay chạy dọc theo gương mặt của anh, trượt dần xuống từng chút một, nhắc lại: "Bảo bối, anh yêu.... người em thích nhất."

Làm người phải biết đủ, Tạ Bình Xuyên không hề đòi hỏi nhiều. Ban ngày lúc đánh golf, anh cũng chẳng dùng bao nhiêu sức, đúng lúc đến tối, tinh lực để lại hết cho Từ Bạch.

Trước khi ngủ, Từ Bạch mệt mỏi vô cùng, nhưng cô vẫn ôm chặt tay Tạ Bình Xuyên, đưa ra lời mời: "Dạo này có một bộ phim hành động hay lắm, em muốn đi xem với anh...."

Tạ Bình Xuyên đáp ứng: "Tối mai thế nào?"

"Được ạ, ngủ ngon." Từ Bạch kéo tay anh, để lòng bàn tay anh áp vào mặt cô. Hành động này do cô làm nên càng thêm đáng yêu.

Tạ Bình Xuyên khẽ bật cười.

Lúc này anh vẫn chưa biết, tối hôm sau mình nuốt lời.

Hôm sau là chủ nhật, thời tiết không sáng sủa như thứ bảy. Trên trời cao, mây đen trôi lững lờ, những đám mây tụ lại với nhau, ngưng tụ thành một khối nửa sáng nửa tối.

Chiều hôm đó, Tạ Bình Xuyên và Từ Bạch đến rạp chiếu phim. Phim chiếu lúc 7 giờ, nhưng hai người đã đến đó lúc 5 giờ. Gần đó có một con phố, Từ Bạch muốn dạo loanh quanh.

Tháng 11, đang cuối thu, trên đường gió thổi ào ào, nhưng bên trong lại rất ấm áp. Đúng lúc họ đi ngang qua KFC, Từ Bạch kéo tay áo Tạ Bình Xuyên: "Anh, em muốn ăn kem."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!