Chương 42: Thắt lưng là một cái nơ

Lý do Hạ Hưng Hoài vào được công ty không thể không liên quan đến Diệp Cảnh Bácm nhưng Từ Bạch việc nào ra việc đó, tránh để Diệp Cảnh Bác dính vào "cuộc chiến" này. Dù gì thì Hà Hưng Hoài chỉ là một thực tập sinh, còn Diệp Cảnh Bác đã làm việc nhiều năm, lại đang giữ chức quản lý.

Nhưng khi Từ Bạch vừa nói xong, Diệp Cảnh Bác tới hoà giải ngay: "Tiểu Hà mới vào tổ, chưa hiểu công việc, con người ai cũng có lúc phạm sai lầm mà, tiểu Từ, cô cũng đừng giận quá."

Anh ta xử sự vô cùng khéo léo, đánh mỗi bên một gậy, sau đó chỉ bảo Hà Hưng Hoài: "Tiểu Hà, lúc chúng ta làm việc, phải tuân thủ nghiêm ngặt theo tổ Kỹ thuật. Xuất phát điểm của cậu không tệ, nhưng dùng sai cách rồi."

Hà Hưng Hoài cười lạnh một tiếng, không trả lời.

Nhưng Diệp Cảnh Bác cười nói: "Cậu vừa trẻ vừa tài giỏi, đi đâu cũng sẽ kiếm được miếng cơm."

Khen ngợi Hà Hưng Hoài xong, anh ta quay sang khen Từ Bạch: "Tiểu Từ làm việc nghiêm túc, cũng rất có trách nhiệm. Chuyện lần này, qua rồi thì thôi nhé."

Quản lý đã nói đến vậy, phần lớn các đồng nghiệp cũng hiểu rõ, mỗi người về lại chỗ ngồi của mình, tiếp tục làm cho xong việc.

Từ Bạch vẫn cứ đứng tại chỗ.

Điều cô thực sự muốn nói là, CV của Hà Hưng Hoài cho thấy rõ ràng điều kiện và bằng cấp của cậu ta không tốt bằng những ứng viên khác, đáng lẽ cậu ta không nên được chọn – mặc dù trình độ tiếng Pháp của cậu ta thông qua.

Nhưng vấn đề rối rắm này không thể không dính dáng đến Diệp Cảnh Bác, mà là cấp dưới của Diệp Cảnh Bác, cô không có lợi thế để đối chất.

Huống hồ Diệp Cảnh Bác lại ôn tồn và lịch sự, thái độ chăm lo: "Tiểu Từ à, cô là nhân viên tốt của tổ chúng ta, từ lúc vào tổ đến giờ, trọng tâm vẫn luôn đặt trên công việc, lúc tôi chưa làm quản lý cũng đã thấy được."

Từ Bạch đáp có lệ: "Các đồng nghiệp khác cũng vậy ạ."

Cô quay về chỗ của mình, mở máy tính bàn.

Trước đó, Từ Bạch chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thăng chức. Nhưng trong giờ phút này, cô đối mặt với màn hình, khoé mắt nhìn thấy Diệp Cảnh Bác, trong đầu nảy ra một ý tưởng —— nếu Diệp Cảnh Bác có thể làm quản lý, thế thì cô cũng nên có cơ hội.

Ít nhất thì khi tuyển dụng, cô có thể kiểm soát chặt chẽ.

Cô thông hiểu nhiều loại ngôn ngữ hơn Diệp Cảnh Bác, trình độ và lý lịch chuyên ngành cũng tốt hơn anh ta, chỉ thiếu sót ở chỗ thâm niên trong nghề, kinh nghiệm quản lý.... và cả thời gian làm việc ở tổ.

Diệp Cảnh Bác không biết được suy nghĩ của Từ Bạch.

Anh ta không muốn để Hà Hưng Hoài gây rắc rối. Ai tinh ý cũng có thể nhìn ra Hà Hưng Hoài là người nóng nảy, nếu gây chuyện ở công ty, thì thân là quản lý, Diệp Cảnh Bác chắc chắn không thể thoát khỏi liên quan.

Thế nên Diệp Cảnh Bác nhẫn nhịn, đứng bên cạnh bàn làm việc, nhìn Hà Hưng Hoài thu dọn đồ đạc, một mình ra khỏi phòng làm việc.

Anh ta còn gửi thông báo cho phòng an ninh, bảo nhân viên bảo vệ trông chừng Hà Hưng Hoài cút ra ngoài.

Lúc này bên ngoài còn mưa, Hà Hưng Hoài lại không mang dù. Bầu trời đen ngòm như nghiên mực, những đám mây cũng được nhuộm đen, trải dài theo đường chân trời. Đứng nhìn từ cửa sổ sát đất của tầng năm, Hà Hưng Hoài xách một túi đồ, một mình đi trong mưa, bóng dáng bị gió mưa nuốt chửng, tóc dính hết vào đầu.

Cực kỳ chật vật.

Tháng 11 ở Bắc Kinh, trời giá rét, Hà Hưng Hoài hệt như bèo cám nhỏ, run rẩy vì lạnh, hai chân như bị đổ chì vào, đi về phía trạm tàu điện ngầm trong mưa gió tầm tã.

Cậu ta có thể mượn dù của công ty, thậm chí có thể chờ đến khi mưa tạnh. Nhưng cậu ta ngoan cố, thà chết trên đường vì lạnh cóng, chứ không bao giờ quay lại Hằng Hạ.

Triệu An Nhiên đứng ở cuối hành lang, bàng quan nhìn tình cảnh thảm hại của Hà Hưng Hoài, gửi một tin nhắn cho Nguỵ Văn Trạch: "Cậu ta đi rồi."

Nguỵ Văn Trạch trả lời ngay: "Nhanh vậy?"

"XV chọn người cực kỳ thích hợp." Triệu An Nhiên tiếp tục nhắn tin, "Cậu ta xấu tính, thích lợi dụng, tự cao tự đại, giao thiển ngôn thâm [1], xem thường phụ nữ."

[1] giao thiển ngôn thâm (): bộc bạch tâm tình thật lòng với những người chỉ mới quen biết hoặc không thân thiết.

Triệu An Nhiên đưa ra một tổng kết: "Anh nghĩ cậu ta có thể ở đây bao lâu đây?"

Nguỵ Văn Trạch không nhắn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!