Chương 41: Đề phòng miệng dân khó hơn ngăn nước lũ

Từ Bạch suy ngẫm lời của Từ Bạch, đáp lại vô cùng chân thành: "Nói thì nói vậy, nhưng em biết đúng mực."

Cô cư xử thấu tình đạt lý, không để Tạ Bình Xuyên nhọc lòng.

Tạ Bình Xuyên rời khỏi ghế xoay, đi đến ghế sô pha dài, thong dong bình tĩnh ngồi xuống chỗ sát bên Từ Bạch.

Sô pha dài chừng hai mét rưỡi, đệm ngồi bằng da màu đen, khung ghế có chạm trỗ hoa văn rỗng, rất giống với ghế ở nhà Tạ Bình Xuyên. Hơn nữa có Tạ Bình Xuyên kế bên, Từ Bạch thả lỏng hơn, như thể đã trở về nhà, tựa đầu vào vai anh.

Ở công ty, Từ Bạch vì công quên tư, nhưng khi ở nhà, cô luôn rất dính người.

Giống như bây giờ.

Tạ Bình Xuyên nghiêng mắt nhìn cô, thấy cô cố tình mím môi, đôi môi mềm mại trông rất cần được an ủi. Anh cúi đầu đến gần Từ Bạch, nhẹ nhàng hôn môi cô.

Từ Bạch ngẩn người, sau đó đến sát anh hơn: "Anh mới lén hôn em...."

"Đây không tính là lén." Tạ Bình Xuyên nói, "Là quang minh chính đại."

Nếu là cô gái khác nghe thấy lời này, có lẽ sẽ thẹn thùng một lúc lâu, nhưng phản ứng của Từ Bạch không giống người bình thường —— cô chỉ vào mặt mình, ấn lên làn da trắng nõn, giống như chọt vào bánh gạo mềm mềm: "Vậy anh hôn em lần nữa đi."

Tạ Bình Xuyên rất biết nghe lời.

Anh kéo tay Từ Bạch ra, hôn cô thêm rất nhiều lần.

Rõ ràng là đang trong phòng làm việc.

Từ Bạch biết bản thân không đúng, nhưng trong lòng lại rất vui vẻ.

"Anh nói chuyện với giám sát của em rồi." Tạ Bình Xuyên nói chuyện chính, "Điều kiện của Hà Hưng Hoài không đủ để vào tổ, cậu ta nên đi rồi."

Giống như là giải quyết công bằng.

Từ Bạch nói thật: "Trình độ tiếng Pháp của cậu ta cũng tốt, nhưng mà tính tình với thái độ...."

"Cậu ta ở Pháp năm năm," Tạ Bình Xuyên cũng nói thẳng, không cố kỵ, "vì thành tích quá kém, nghỉ học giữa chừng, đổi sang một trường khác."

Con người sẽ luôn dễ dàng thấu hiểu những ai có cùng trải nghiệm với mình.

Trái lại, cũng sẽ bài xích những ai đối lập.

Tạ Bình Xuyên không phải ngoại lệ. Lúc anh học đại học, năm nào cũng xuất sắc, vì vậy chẳng thể hiểu được khái niệm tệ đến nỗi phải bỏ học một chút nào.

Hơn nữa, Hà Hưng Hoài dùng hết lời lẽ thô tục lên người Từ Bạch, Tạ Bình Xuyên nhìn nhận với cái nhìn thành kiến, càng đánh giá gay gắt hơn: "Theo hồ sơ lưu giữ cua HR, hơn 50 người tham gia phỏng vấn, Hà Hưng Hoài chỉ có thể được tính là trung bình."

"Trung bình" là đã quá khen, Tạ Bình Xuyên sửa lại: "Dưới mức trung bình."

Từ Bạch nhíu mày, nghi hoặc: "Vậy vì sao cậu ta lại vào tổ được?"

"Chuyện này phải hỏi quản lý Diệp của em." Tạ Bình Xuyên nói.

Anh tựa lưng vào sô pha, liên hệ nguyên nhân và kết quả.

Bây giờ chuyện không rõ ràng, anh nghĩ đến nỗi phiền lòng. Tập đoàn đang trên đà lớn mạnh, nhưng nền tảng lại không ổn định. Là một cổ đông và đối tác khởi nghiệp, chức trách của Tạ Bình Xuyên không chỉ ở bộ phận Kỹ thuật.

Từ Bạch không đoán được suy nghĩ của anh. Cô im lặng một lúc, giống như đang cùng anh suy ngẫm.

"Tổng giám đốc Tạ...." Từ Bạch gọi.

Tạ Bình Xuyên thờ ơ, cứ như không nghe thấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!