Chương 4: Tiếc là tài nguyên trên đời không đồng đều, bên trọng bên khinh

Buổi trưa, trong lớp học không có nhiều người. Một cô gái bước ra khỏi lớp học, tay trái cầm cây bút chì bấm, tay phải cầm một xấp danh sách. Lúc này, rốt cuộc Từ Bạch cũng nghe thấy được cuộc nói chuyện của cô ấy và Tạ Bình Xuyên.

Bạn nữ đó hỏi: "Tạ Bình Xuyên, cậu đồng ý rồi hả?"

Tạ Bình Xuyên nói thật: "Nếu không ai sẵn lòng đi thì tớ có thể dạy thay một học kỳ."

Bạn nữ đó cau mày, hình như không tán thành lắm.

Cô ấy đứng cùng hướng gió, tóc bị gió thổi hơi rối. Cô ấy vừa dùng tay vuốt tóc, vừa tiếp tục đề tài của họ: "Cực cho cậu rồi Tạ Bình Xuyên, tụi mình vì muốn xin đi Mỹ học mới đi hỗ trợ dạy học với phục vụ cộng đồng, ai dè bây giờ....."

Cô ấy chợt dừng lại, bất bình thay cậu, nói: "Cậu cũng làm một học kỳ rồi, vậy mà giáo viên đội tình nguyện vẫn làm phiền cậu. Mấy thầy cô này vô dụng quá rồi đấy, họ ăn không ngồi rồi hết à?"

"

Từ Bạch đứng sau Tạ Bình Xuyên, bởi vì trong miệng cô đang ngậm kẹo dâu nên cô không nói gì, nhưng trong lòng cô lại biết rất rõ. Học kỳ trước, Tạ Bình Xuyên đã bắt đầu đến giảng dạy tại một trường tiểu học ở ngoại ô, dạy trẻ em là con của dân nhập cư, thế nên tuần nào cũng có ba ngày nhìn anh rất mệt mỏi.

Người tổ chức hoạt động này là một giáo viên khoa Quốc tế của trường cấp 3. Ban đầu, dựa theo quy định của họ, thời gian tham gia chỉ là một học kỳ, nhưng vì số lượng ứng viên trong học kỳ này rất ít, Tạ Bình Xuyên đứng ra bổ sung... ||||| Truyện đề cử: Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc |||||

Bạn nữ kia cũng nói: "Tạ Bình Xuyên, số lượng người vẫn chưa đủ đâu hả? Không thì thế này đi, tớ với cậu hai đứa mình cùng ra ngoại thành."

"

Nhưng Tạ Bình Xuyên lại nói: "Gián chỗ đó biết bay."

"

(Editor: từ chối người ta quá đáng hết sức lun á =))))))

Anh chậm rãi giơ một bàn tay lên, ước lượng đến đỉnh đầu Từ Bạch: "Có thể bay cao cỡ này." Sau đó sờ đầu Từ Bạch: "Đậu trên tóc."

Từ Bạch đang ngậm kẹo dâu, vốn đang rất vui vẻ... nhưng không biết vì sao, cô chợt thấy đỉnh đầu hơi ngứa.

Trên tầng cao nhất, ánh mặt trời vô cùng sáng sủa, có trời xanh có mây trắng, gạch men sứ trên tường sáng chói, nhưng mặt của bạn nữ đứng đối diện thì cứng ngắt.

Trên đời này làm gì có cô gái nào thích gián, bạn nữ đó cũng không phải ngoại lệ. Nụ cười của cô ấy trở nên vô cùng ngại ngùng, hai tay nắm chặt làn váy rồi buông ra; "Này, Tạ Bình Xuyên, cậu không nói giỡn với tớ đâu hả? Đừng đùa thế này, không vui chút nào."

"

Tạ Bình Xuyên nói: "Có thể thấy chuột ở góc tường, mùa đông không có máy sưởi. Để đốt ong trong phòng, giáo viên buộc phải đi lượm than củi. Trước khi tham gia hoạt động này, tớ cũng không nghĩ tới sẽ có trường học kiểu này." Anh tạm dừng một lát, sau đó lại hỏi: "Cậu nhìn tớ giống đang nói đùa không?"

Không nhận được câu trả lời, cho nên giọng nói của anh càng nhẹ nhàng hơn: "Cậu nói không sai, đúng là còn thiếu một giáo viên tiếng Anh, tớ thay họ cảm ơn cậu đến giúp đỡ. Chừng nào cậu rảnh?"

Tạ Bình Xuyên là kiểu người khó đoán, anh rất hiếm khi cư xử nhẹ nhàng thế này.

Nhưng bạn nữ đối diện lại rất tỉnh táo, không hề cảm thấy bối rối, ngược lại còn rất bình tĩnh nói: "Ấy, xin lỗi nhé, lúc nãy tớ quên nói, dạo này bắt đầu điền đơn xin nhập học rồi, tớ bận quá."

Tạ Bình Xuyên cười khẽ.

Cậu nói: "Chúc cậu nộp vào được trường đại học tốt."

Bạn học nữ đó trề môi, xoay người quay vào lớp.

Quý Hành nghe thấy cuộc nói chuyện của họ, vỗ vai Tạ Bình Xuyên: "Tao rảnh nè, dạo này tao ở không lắm, hỏi đội trưởng của mày giùm tao cho tao dự thính vài tiết được không?"

"

Từ Bạch nói: "Anh cũng muốn đi hỗ trợ dạy hả?"

Quý Hành gài chặt đồng hồ đeo tay, chống tay lên bệ cửa sổ. Cậu dùng sức một chút, ngồi lên bệ cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!