Chương 39: Còn trẻ mà đã học cách dựa vào cấp trên rồi

Sau khi Hà Hưng Hoài gia nhập tổ Dịch thuật, Diệp Cảnh Bác mời mọi người ăn một bữa. Địa điểm là ở khách sạn cạnh công ty, đã đặt trước phòng riêng tốt nhất, đầy đủ các món chay mặn, có thể thấy Diệp Cảnh Bác rất có lòng.

Trong bữa tiệc, Hà Hưng Hoài nâng ly với Từ Bạch: "Tôi mới đến, chuyện gì cũng chưa rõ, may là có cô chỉ bảo."

Từ Bạch chạm ly với cậu ta: "Đừng nói chỉ bảo, hy vọng có thể cùng nhau tiến bộ."

Cô rót nửa ly bia, nhưng chỉ uống một ngụm nhỏ.

Hà Hưng Hoài chân thành hơn cả Từ Bạch, uống cạn một ly, rượu vào lời ra, nói cũng nhiều hơn: "Năm nay tôi 24 tuổi, làm việc ở Paris được hai năm, nhờ người giới thiệu nên về nước vào Hằng Hạ."

Cậu ta gắp một càng cua, dùng răng hàm cắn bể vỏ cua, lấy tăm xỉa răng nạo phần thịt cua ra, miệng thì vẫn nói chuyện: "Ban đầu tôi muốn đi phiên dịch để kiếm được nhiều tiền hơn, nhưng phiên dịch cần quen biết nhiều, tôi không có quan hệ rộng...."

Mấy người xung quanh phụ hoạ theo.

Triệu An Nhiên khẽ ngẩng đầu, nhìn Từ Bạch, sau đó mới nhìn sang Hà Hưng Hoài.

Cầm ly thuỷ tinh màu nâu, Triệu An Nhiên quan sát gương mặt của Hạ Hưng Hoài méo mó bởi ánh đèn. Cậu thầm mỉm cười đầy ẩn ý, nhưng lời nói lại rất nhiệt tình và chu đáo: "Cậu đã đến Hằng Hạ rồi thì chúng ta là đồng nghiệp."

Triệu An Nhiên nói: "Không khí làm việc của tổ chúng ta rất hài hoà, công việc nhẹ nhàng, thỉnh thoảng mới tăng ca, cũng không có áp lực gì nhiều... À đúng rồi, đồ ăn ở căn tin ngon lắm, tôi đề cử bánh bao gà."

Từ Bạch tiếp tục đề tài, bắt đầu thảo luận về căn tin.

Bữa cơm tối này ăn đến tám giờ tối, tốp năm tốp ba đồng nghiệp ra về.

Trùng hợp tổ Kỹ thuật ở lại tăng ca. Lúc Từ Bạch chuẩn bị đi thì nhận được điện thoại của Tạ Bình Xuyên, anh bảo cô đứng ở cổng khách sạn, chờ anh chạy đến về nhà cùng cô.

Từ Bạch nói: "Nhưng mà hôm nay..... tổ em ăn liên hoan mà."

Ngay cả qua điện thoại di động, giọng nói của Tạ Bình Xuyên rất êm tai: "Đúng lúc anh tan làm, tiện đường đón em." Anh cầm chìa khoá xe, trấn an Từ Bạch: "Đồng nghiệp thấy được cũng không sao, tụi mình sớm muộn gì cũng phát thiệp cưới, em sợ gì chứ?"

Từ Bạch cắn môi, không đáp lại được.

Cô do dự một lát, cuối cùng vẫn thuận theo anh, nghe lời đứng ở ngoài khách sạn, yên tĩnh chờ Tạ Bình Xuyên.

Khách sạn rất gần công ty, chỉ vài phút sau, Tạ Bình Xuyên đã xuất hiện. Anh dừng xe trước mặt Từ Bạch, nhìn cô leo lên ghế phụ

- anh thầm cho rằng Từ Bạch đã thoả hiệp, đúng là một cơ hội tốt.

"Hôm nay là ngày 7 tháng 11." Tạ Bình Xuyên nói, "Em về nước được năm tháng rồi."

Anh mở hộc tủ chỗ ghế lái, lấy ra một chiếc hộp màu đỏ.

Nghĩ đến mấy chữ "phát thiệp cưới" lúc nãy, Từ Bạch như cũng có dự cảm, nhưng cô không dám nhìn anh, mà cố tình nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm dày đặc, con đường dài, ánh đèn rọi vào bóng người, ánh trăng thưa thớt.

Theo như cô thấy, buổi tối ở Bắc Kinh thật ra cũng không khác gì nhiều so với ở London. Đều là thành phố lớn, đều vội vội vàng vàng.

Ban ngày có xe cộ qua lại không ngớt, ban đêm có làn gió ấm áp và đèn đóm sáng trưng, ai chẳng muốn một túp lều tranh, hai trái tim vàng.... Chỉ tiếc là cuộc đời đầy biến động, khó biết trước được tương lai.

Cho dù đã nghe rất nhiều lời âu yếm, đã làm rất nhiều chuyện thân mật, cô vẫn lo rằng phong hoa tuyết nguyệt [1] cũng chỉ là phù quang lược ảnh [2].

[1] phong hoa tuyết nguyệt: dùng để chỉ đời sống tình cảm đẹp đẽ và ngọt ngào.

[2] phù quang lược ảnh: dùng để chỉ những thứ chỉ xảy ra trong chớp nhoáng, vụt qua chớp mắt rồi thôi; hoặc chỉ những điều mơ hồ không xác định, khó nắm bắt.

Không có ai cho cô lời khuyên. Điều duy nhất cô biết, chính là bản thân đã bị cuốn vào từ thời thiếu niên.

Từ Bạch dựa vào cửa xe, vẻ mặt mê mang.

Ăn uống no nê rồi rất dễ suy nghĩ lung tung —— cô làm vậy là đang tự giày vò bản thân. Tay trái bị nhấc lên, được Tạ Bình Xuyên nằm chặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!