Ban đầu Từ Bạch nghĩ rằng, cô đã nói rõ ràng thế này, Tạ Bình Xuyên sẽ dừng lại.
Nhưng Tạ Bình Xuyên lại chẳng để ý: "Bãi giữ xe cũng có camera."
Anh tốt bụng nhắc nhở: "Lúc nào xuống bãi giữ xe anh cũng nắm tay em, chắc họ cũng quen rồi."
Từ Bạch đã bị thuyết phục bởi logic của Tạ Bình Xuyên: "Nghe anh nói vậy, hình như rất có lý." Dù vậy, cô vẫn cẩn thận đúng mực, giữ khoảng cách với anh.
Thang máy đi thẳng đến tầng 27.
Tạ Bình Xuyên đi trước, Từ Bạch theo sau anh. Cô ngẩng đầu nhìn xung quanh, không thấy bất kỳ ai – Tạ Bình Xuyên rất biết chọn lựa thời cơ, có lẽ các đồng nghiệp đã đi ăn trưa hết rồi.
Từ Bạch cứ như một tên trộm, bước chân cố tình nhanh hơn, đi theo sát Tạ Bình Xuyên.
Tạ Bình Xuyên lấy chìa khoá trong túi ra, mở cửa văn phòng tổng giám đốc.
Phòng làm việc của anh đậm phong cách cá nhân, hồ sơ và tài liệu được xếp gọn gàng, mặt bàn sạch đến nổi có thể phản quang, ghế sô pha không có một hạt bụi, dưới đất còn trải thảm màu xám.
Từ Bạch yên lặng vào cửa, không nói một lời nào, rồi lại nghe thấy một loạt âm thanh —— thì ra Tạ Bình Xuyên đã đóng cửa lại, còn thuận tay khoá trái.
Từ Bạch chầm chậm nhận ra: "Tổng giám đốc Tạ, tại sao anh khoá cửa?"
"Không muốn người khác quấy rầy." Tạ Bình Xuyên cởi cà vạt, "Thời gian nghỉ trưa, để anh thư giãn."
Trang phục của anh vốn dị đang rất hợp quy củ: áo sơ mi cài kín nút, cà vạt cũng không hề cẩu thả, phù hợp với áo khoác vest của anh. Nhưng bây giờ, chuyện đầu tiên anh làm là kéo cà vạt xuống, sau đó đi đến trước cửa sổ, đóng bức màn dày nặng lại.
Ánh sáng trong phòng bị chặn lại, tầm nhìn tối đi lập tức.
Không ai lên tiếng, trong phòng cách âm tốt, sự im lặng tiếp tục kéo dài.
Từ Bạch tự trấn an chốc lát, đi đến cạnh sô pha, cầm một chiếc gối nhỏ, lúc chuẩn bị ngồi xuống thì nghe Tạ Bình Xuyên nói: "Sô pha mới được lau, em đừng ngồi."
Đồ keo kiệt, ưa sạch sẽ, rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Từ Bạch chửi thầm trong lòng.
Nhưng ngoài mặt cô vẫn rất cứng rắn: "Không cần anh nhắc em, em cũng không muốn ngồi trên sô pha."
Cách ghế sô pha không xa có một chiếc ghế văn phòng màu đen. Đằng trước là một chiếc bàn thấp, trên bàn có ly sứ và một hộp trà, nếu cẩn thận quan sát, có thể thấy khói đang lượn lờ ở lỗ thoát khí của ấm tử sa.
Từ Bạch đứng cạnh chiếc ghế văn phòng đó, lấy tay kéo phần lưng ghế ra phía sau, tay vịn cọ qua làn váy của cô. Cô còn chưa kịp ngồi xuống, Tạ Bình Xuyên ở bên cạnh nói: "Ghế đó là của chủ tịch Tưởng, cũng là vị trí của cậu ấy."
Ý là, vẫn không thể ngồi chỗ đó.
Cuối cùng Từ Bạch cũng quay sang nhìn anh bằng ánh mắt chất vấn.
Tạ Bình Xuyên đến ngồi ở bàn làm việc của mình, trước mặt anh có ba màn hình máy tính, theo tầm nhìn của Từ Bạch, chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt của anh.
Lúc này, anh đang cầm một chiếc ly thuỷ tinh, trong ly là nước lọc. Anh cúi đầu uống một ngụm, không nhìn Từ Bạch.
Từ Bạch nhíu mày nói: "Không có chỗ nào ngồi được, em không muốn đứng suốt, em phải về tầng năm đây."
Tạ Bình Xuyên bỏ ly xuống, duỗi thẳng đôi chân dài: "Em thích hợp ngồi ở đây." Anh lùi ghế ra sau một khoảng, chừa ra một khoảng trống rộng.
Anh gọi cô: "Tiểu Bạch, lại đây."
Lúc này Từ Bạch mới nhận ra rằng Tạ Bình Xuyên muốn mình ngồi trên đùi anh.
Cô là một người rất chính trực, sao lại dễ dàng nghe theo được. Nghĩ như thế, Từ Bạch đứng yên không nhúc nhích.
Tạ Bình Xuyên kéo tủ ra, lấy ra một túi quýt —— khi mấy quả quýt nằm trên mặt bàn, Từ Bạch bước đến ngay. Cô ngồi trên đùi Tạ Bình Xuyên, bị anh thản nhiên ôm eo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!