Chương 35: Ý nghĩa của nút áo thứ hai

Quý Hành đã xem Từ Bạch là một tri kỷ.

Anh ngồi thẳng người, bỏ gối ra chỗ khác, nói: "Đúng đó, tiếp xúc với Xuyên Xuyên nhiều sẽ phát hiện nó là một người có vẻ ngoài lạnh băng, nội tâm ấm áp."

Từ Bạch nghe vậy, âm thầm nhớ kỹ.

Vài phút sau, họ đến khu nhà của Quý Hành. Tạ Bình Xuyên đỡ Quý Hành xuống xe, nhìn bạn mình vào toà nhà, đến khi bóng dáng Quý Hành hoàn toàn biến mất, Tạ Bình Xuyên mới về ghế lái.

Từ Bạch nghiêng người sang một bên, hai tay chồng lên nhau tì vào chỗ tựa lưng, trong mắt có ánh nước, nhìn anh chằm chằm.

Tạ Bình Xuyên hỏi: "Em sao vậy, khó chịu hả?"

Từ Bạch lắc đầu, đáp: "Anh không chỉ có nội tâm ấm áp, anh còn là một người vừa dịu dàng và lương thiện." Lời nói tuy mang theo men say, nhưng giọng điệu lại rất chân thành.

Tạ Bình Xuyên giơ tay sờ mặt Từ Bạch: "Lúc mười lăm tuổi, em cũng từng khen anh như vậy."

Nói xong, anh nhớ tới chuyện gì đó, bật cười một tiếng.

Tối đó họ về đến nhà là đã gần chín giờ tới. Từ Bạch vẫn chưa bớt say, cô vào nhà vệ sinh tắm rửa, tắm xong thì đi đến sô pha ngồi, ôm con thỏ bông màu hồng nhạt, thong thả ăn quả táo đã được gọt.

Cô nói với Tạ Bình Xuyên: "Anh, táo này ngọt quá..."

Tạ Bình Xuyên ngồi cạnh cô, đang đọc email trên điện thoại. Anh chưa đọc xong email, Từ Bạch đã ngã người ra, gối đầu lên đùi anh.

Cô nằm ngửa hướng mặt về Tạ Bình Xuyên, đôi chân dài duỗi thẳng.

Từ Bạch chỉ mặc một chiếc áo thun, vạt áo chỉ che đến đùi. Hai chân khép chặt nghiêng sang một bên, dưới ánh đèn, tựa như viên ngọc trắng sáng bóng loáng.

Cô không biết bản thân đang làm gì, lời trong lòng cũng nói hết ra ngoài: "Táo ngon thế này, là vì ngọt sẵn, hay là vì anh cho em?"

Tạ Bình Xuyên bỏ điện thoại xuống, giải đáp thắc mắc của cô: "Vì mấy quả táo này có lượng đường rất cao." Anh cúi người đến gần, sờ eo cô: "Anh rất tò mò, em vẫn ăn nổi à? Anh nhớ tối nay em giải quyết một chai bia với nửa dĩa tôm hùm."

Dựa theo hiểu biết về Từ Bạch của Tạ Bình Xuyên, đây gần như đã là giới hạn sức ăn của cô.

Quả nhiên, Từ Bạch cầm quả táo nói: "Ăn hết nổi rồi, em no rồi."

Cô ngắm gương mặt Tạ Bình Xuyên từ dưới lên – cho dù nhìn thế nào, anh vẫn rất đẹp trai.

Từ Bạch bỏ quả táo lên bàn, mắt nhìn thấy nút áo của Tạ Bình Xuyên, buột miệng nói ra: "Em có một ý tưởng táo bạo."

Tạ Bình Xuyên trả lời: "Anh cũng có một đề xuất non nớt [1]."

[1] "Tôi có một ý kiến non nớt "(non nớt = – chưa thành thục)" là một cách nói trên mạng bên Trung Quốc, dùng để bày tỏ quan điểm của mình, thường mang hai nghĩa: hoặc là để khiêm tốn nói rằng ý kiến của mình chưa chắc là đúng; hoặc là dùng để nói khéo rằng ý kiến của đối phương là sai, nhắc khéo sửa lại.

Anh nói: "Bây giờ em đi ngủ, 11 giờ anh vào ngủ với em, sáng sớm ngày mai phải họp." Rất rõ ràng, anh muốn đi làm việc.

Từ Bạch không nỡ để anh đi. Cô ném con thỏ bông, ôm eo Tạ Bình Xuyên: "Em không buồn ngủ xíu nào hết, em muốn nút áo thứ hai trên áo sơ mi của anh."

Ngày Tạ Bình Xuyên tốt nghiệp cấp ba, có một bạn nữ cũng đưa ra yêu cầu này với anh. Lúc đó anh không hiểu, hỏi nguyên nhân, câu trả lời của đối phương tràn ngập tâm tình thiếu nữ

- vì nút áo thứ hai gần trái tim nhất, cho nên phải được đưa cho người mình yêu nhất.

Tạ Bình Xuyên của năm đó từ chối rất hùng hồn.

Tạ Bình Xuyên của hôm nay cũng chẳng khác gì: "Em ngẫu hứng đòi anh, anh mà cho em, sáng mai em tỉnh rượu rồi sẽ cảm thấy anh rất tuỳ tiện."

Đèn trong phòng khách rất sáng, sáng như ban ngày, Từ Bạch nhìn chằm chằm đèn treo, đầu óc không theo kịp: "Vậy phải làm sao bây giờ? Em muốn lắm."

Tạ Bình Xuyên chỉ cho cô một cách: "Em có thể cầu xin anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!