Chương 34: Lúc ở bên anh ấy, em cũng thấy rất ấm áp

Đồ ăn cho mèo bên cạnh hết sạch. Một bé mèo con nằm ở chỗ gốc cây, "meo" một tiếng nhỏ xíu.

Triệu An Nhiên xé túi mới, đổ ra một ít cho mèo con ăn riêng, những con mèo khác tới giành thức ăn đều bị cậu đẩy ra chỗ khác.

Cành lá chắn ngang mặt cậu, cậu cúi đầu, vuốt ve chú mèo con ốm yếu: "Tội nghiệp quá."

Triệu An Nhiên nói: "Anh xem, có một vài động vật nhỏ, không được bảo vệ thì không sống nổi."

Giọng cậu trầm thấp, động tác nhẹ nhàng, vỗ về mèo con yếu ớt, giống như một người qua đường rất tốt bụng.

Buổi tối khá mát mẻ, gần đó chỉ có ánh đèn mờ nhạt, cái nóng của ban ngày không còn nữa. Nguỵ Văn Trạch yên lặng như một hồ nước, thờ ơ cúi đầu hút thuốc.

Nguỵ Văn Trạch liếc nhìn cậu, đưa một điếu thuốc: "Triệu An Nhiên, hút thuốc không?"

Triệu An Nhiên không nhận: "Khứu giác của mèo nhạy cảm hơn người mà nhỉ? Tôi sợ tụi nó bị sặc, làm phiền anh đứng ra xa một chút."

Nghe thấy vậy, Ngụy Văn Trạch ngược lại còn ngồi xuống cạnh cậu.

Anh ta mặc đồ vest, mang đôi giày da màu đen sáng bóng, kẹp một điếu thuốc trong tay, cười nói: "Thắng làm vua thua làm giặc, ai thích ứng được thì sống sót. Không quen ngửi mùi thuốc, không giành được thức ăn, chứng minh được điều gì nhỉ? Công tử Triệu?"

Nguỵ Văn Trạch ngậm thuốc lá, hút một hơi, dáng vẻ như tên côn đồ, không lịch thiệp như bình thường — Anh ta là cái chong chóng xoay, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ thì nói tiếng quỷ, ngay cả Triệu An Nhiên cũng không biết tính cách thật của Nguỵ Văn Trạch ra sao.

Cậu nghe Nguỵ Văn Trạch kết luận: "Chứng minh con mèo trong tay cậu, có số mệnh ngắn ngủi."

Tối nay trăng tròn, như một vòng bạc treo cao, có lẽ là "ngàn dặm cùng dưới trăng thâu [1]." Triệu An Nhiên ngẩng đầu nhìn trời, không để bụng: "Anh quá võ đoán, tôi chỉ muốn chứng minh là anh sai rồi."

[1] Câu thơ trích trong bài "Thuỷ điệu ca đầu" của Tô Đông Pha, có nghĩa là dù có xa nhau nghìn trùng nhưng vẫn có thể cùng chiêm ngưỡng vẻ đẹp của trăng.

Cậu bế con mèo con lên, lấy một tờ báo trong túi ra, bọc mèo con lại, ôm vào lòng mình.

Nói chung thì cậu vẫn ghét mèo hoang dơ, sau đó nói một câu cụt ngủn: "Thôi, mai gặp lại nhé quản lý Nguỵ, tôi phải đưa nó về nhà nuôi đây."

Cậu đứng lên, tay trái cầm túi, tay phải ôm mèo, thân người cao ráo tạo một cái bóng dài phản chiếu trên cột đèn bên cạnh.

Nguỵ Văn Trạch ngồi tại chỗ, bật ra giọng cười khinh: "Bảo sao cậu có thể trà trộn vào Hằng Hạ. Nếu là ngày đầu tiên biết cậu, tôi sẽ tin vào sự tốt bụng và đơn giản của cậu."

"Quá khen rồi, anh đánh giá cao tôi à? Nhưng tôi chỉ biết giả vờ ngu ngốc thôi." Triệu An Nhiên đáp lễ, "Tôi càng nể người bát diện linh lung [2] là anh hơn."

[2] Bát diện linh lung () dùng để hình dung người đối nhân xử thế linh hoạt và khéo léo, biết nhìn mặt đoán ý.

Cậu và Nguỵ Văn Trạch ngồi cùng thuyền, không giả vờ với nhau, nhưng cũng không thật lòng —— trên đời này không có mối quan hệ nào vững chắc hơn mối quan hệ của những người có cùng lợi ích.

Tình cảm là giả dối, đạo đức là giả nhân giả nghĩa. Vợ chồng có thể đồng sàng dị mộng, bạn bè có thể trở mặt thành thù, nhưng lợi ích sẽ không phản bội ta, nó đến theo cơn gió, như hình với bóng.

Đây là quan điểm sống của Triệu An Nhiên.

Nguỵ Văn Trạch cũng nghĩ vậy.

Ở một mức độ nào đó, hai người cũng xem như hợp tác vui vẻ.

Nguỵ Văn Trạch nhìn theo Triệu An Nhiên, thấy cậu ta càng lúc càng đi xa, hoà vào đám người trong đêm, cũng chỉ là một người bình thường.

Màn hình di động sáng lên, hiện ra thông báo. Nguỵ Văn Trạch lại cúi đầu, mở khoá điện thoại, đập vào mắt là tin nhắn là của Giản Vân: "Anh gửi tiền cho tôi?"

Gửi năm vạn.

Nguỵ Văn Trạch trả lời: "Không có ý gì khác, em sắp mở quán mới, muốn em dễ thở một chút."

Giản Vân không nhắn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!