Mặt trời xuống núi, bóng chiều đổ dài.
Giản Vân tạm biệt Quý Hành: "Mọi người có việc mà hả, em với Chân Chân về nhà trước nhé." Cô kéo tay con gái, nói một câu: "Chân Chân, tạm biệt mọi người đi con."
Giản Chân ôm chiếc hộp inox, gằn ra từng chữ một: "Tạm, tạm, tạm biệt ạ."
Cô bé nói rất nhỏ, bị tiếng kèn xe át đi.
Quý Hành cũng không nhận ra điều gì khác thường, càng không biết cô bé bị nói lắp, nhoẻn miệng cười: "Con gái em đáng yêu quá."
Họ chia tay nhau ở ngã tư.
Giản Vân đẩy một chiếc xe đạp ra, ghế sau là ghế cho trẻ em. Cô bế con gái lên xe, cúi người nói vài câu, trong mắt đầy nét cười.
Con gái cô cũng mỉm cười.
Giản Vân nói: "Tối nay về nhà mẹ nấu cơm, kể chuyện, đọc truyện cổ tích cho con nhé. Hôm nay mẹ con mình ngủ sớm, ngày mai mặt trời lên cao, một ngày mới lại bắt đầu."
Thật ra dạo này cô rất vất vả. Vì mở rộng quán ăn nên dùng hết tiền tiết kiệm, mẹ cô không còn khỏe, con gái lại cần chăm sóc – gánh nặng trong nhà đặt hết lên vai cô.
Nhưng trước mặt con gái, Giản Vân không nhắc đến chuyện đó.
Cô đạp xe chở con gái về nhà, bóng dáng cô đơn càng lúc càng xa.
Vỉa hè được lát gạch hai màu đỏ xanh, như hai đường thẳng cắt nhau. Quý Hành cúi đầu nhìn gạch, chần chừ không có ý định đi.
Tạ Bình Xuyên vỗ vào lưng bạn: "Mày nghĩ gì đó, không đi ăn tôm hùm đất à?"
Quý Hành bỏ hai tay vào túi quần, giọng nói lại trầm thấp hiếm thấy: "Tao cảm thấy cô ấy vất vả quá, còn trẻ như vậy, một mình trông tiệm trông con, còn phải chăm lo bố mẹ lớn tuổi."
Anh cảm thán xong, rồi đi về phía trước: "Thôi, đi thôi đi thôi, dẫn hai người đi ăn tôm hùm đất ngon nhất đường này."
Quý Hành thường đi dạo quanh đây nên rất quen đường, mười phút sau, anh đã đến được quán ăn. Tiệm này rất đắt khách, ông chủ bận không ngơi tay, bên trong quán đã kín chỗ, chỉ còn hai bàn trống bên ngoài.
Quán ăn mở trong một con hẻm nhỏ, cạnh bàn là bức tường rào, phía trên có tấm bạt nhựa dùng để che mưa che gió.
Trên bàn không có bát đũa, chỉ có lọ tăm xỉa răng và một tờ thực đơn, trái phải có là ghế nhựa, vừa đủ ba cái. Quý Hành hào hứng ngồi xuống, Từ Bạch ngồi đối diện, hai tay chống cằm xem thực đơn.
Từ Bạch hỏi: "Tôm hùm đất chỗ này ngon lắm ạ?"
"Đúng đó." Quý Hành cười nói, "Quán này mở lâu rồi, lúc anh mới về nước được đồng nghiệp dẫn đến ăn, một lần là nhớ kỹ luôn."
Anh chào phục vụ, nói tiếp với Từ Bạch: "Không chỉ có tôm hùm đất, đồ nướng cũng thơm lắm, nhất là mực nướng, nhất định phải chọn nhiều vào..."
Họ thảo luận đầy khí thế, Tạ Bình Xuyên thì im lặng ngồi đó.
Từ Bạch quay sang, gọi một tiếng: "Anh ơi?"
Cô chớp chớp mắt, bốn mắt nhìn nhau.
Tạ Bình Xuyên nói: "Hai người gọi là được, anh không có ý kiến gì hết."
Trước giờ anh là người chuyên bắt bẻ đủ điều, hôm nay lại dễ dãi thế này, Quý Hành thấy không quen lắm, không thể không trêu: "Sếp Tạ, mày thuộc cung gì vậy?"
Từ Bạch trả lời dùm Tạ Bình Xuyên: "Xữ Nữ đó."
Quý Hành cười "ha ha ha": "Thôi, mày muốn ăn gì thì nói với tao, tao chọn giúp mày, hôm nay tao mời."
Tạ Bình Xuyên chưa trả lời, Quý Hành lại hỏi: "Uống bia không? Tao lấy ba chai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!