Chương 32: Phải chọn nhẫn cưới thế nào

Hôm nay trời đẹp, nắng sớm trong lành, trong phòng nghỉ không có người khác, chỉ có Quý Hành và Tạ Bình Xuyên.

Quý Hành nửa nằm nửa ngồi trên sô pha, kéo rèm lại.

Anh chìm vào bóng tối, tò mò hỏi: "Tổng giám đốc Tạ, mày cười gì vậy...."

Tạ Bình Xuyên giữ kín như bưng: "Không có gì, chỉ là tâm trạng tốt thôi."

Ly espresso bốc lên một làn hơi nóng, Quý Hành cầm ly cà phê, uống một hớp, nói: "Do sản phẩm của chúng ta ra mắt đúng thời hạn? Hay là vì tổ kỹ thuật đang tiến triển thuận lợi?

Quý Hành vừa nói xong, có hai người đi ngang qua phòng —— là chủ tịch Tưởng Chính Hằng và vợ mới cưới Hạ Lâm Hi của anh.

Vì ngoài hành lang có trải thảm nên không nghe thấy tiếng giày cao gót. Hạ Lâm Hi bước rất nhẹ, đi cạnh Tưởng Chính Hàn, còn được anh nắm tay.

Tầm nhìn của cô bị Tưởng Chính Hàn chặn lại, tưởng rằng xung quanh không có người khác.

Lúc đi ngang qua chỗ rẽ, Hạ Lâm Hi nói gì đó với Tưởng Chính Hàn. Tưởng Chính Hàn cúi người nghe, Hạ Lâm Hi nhân lúc đó ngẩng đầu, hôn lên má anh.

Không có gì bất ngờ, một màn này hoàn toàn lọt vào mắt Quý Hành.

"Haiz, không bằng người ta mà." Quý Hành không khỏi than thở, "Chủ tịch Tưởng trẻ hơn tao mà đã có vợ rồi, tới lúc tao có bạn gái, chắc con cậu ấy biết đi mua nước tương rồi quá."

Quý Hành bỏ ly cà phê xuống, nhìn Tạ Bình Xuyên, ánh mắt đồng cảm: "May là có mày chung với tao, bận việc bù đầu...."

Tạ Bình Xuyên liếc nhìn bạn mình, không biết xuất phát từ tâm trạng gì mà lại thấp giọng an ủi: "Khâu chuẩn bị ra mắt xong hết rồi, chỉ cần sử dụng và bảo trì không có trục trặc thì có thể nhẹ nhàng một khoảng thời gian."

Quý Hành uống một ngụm, nói: "Tao nói mày nghe, hôm trước mẹ tao gọi, một hai bắt tao đi xem mắt, còn nói khi nào tao không nhiều việc thì xếp cho xem mắt mỗi ngày..."

Dù sao thì năm nay anh đã 30 tuổi, thời kỳ độc thân hậu chia tay lại rất dài. Thế hế của bố mẹ có quan niệm khác, nghĩ rằng kết hôn là ổn định, không thấy con cái có tin tức gì thì sốt ruột cũng là lẽ thường tình.

Tạ Bình Xuyên không hiểu nhiều về quá trình "xem mắt", cũng chưa từng trải qua, anh trả lời có lệ: "Ờ, mày phải đi xem mắt à? Có lẽ sẽ gặp được người thích hợp."

Quý Hành lập tức lắc đầu: "Không không không, mày hiểu nhầm rồi, tao không thể đi, tao phải làm việc."

Tạ Bình Xuyên tiếc nuối: "Vì công việc mà mày hy sinh thời gian riêng tư...."

Quý Hành vươn một bàn tay ra, ngắt lời Tạ Bình Xuyên: "Không sao, tao chịu được, tao bị mày lây rồi."

Tạ Bình Xuyên xoay mặt đi, không nói nữa.

Tạ Bình Xuyên nhìn ra ngoài mặt tường kính bóng loáng. Không bao lâu sau, anh rời khỏi phòng nghỉ, đi đến nói chuyện với Tưởng Chính Hàn ngoài hành lang.

Bức màn che khuất ánh mặt trời, bên trong lúc sáng lúc tối. Trên hành lang đang có ba người, bóng người đổ dài trên thảm.

Vì tò mò, Quý Hành cũng đi qua đó.

Anh nghe thấy Tạ Bình Xuyên hỏi: "Có bí quyết gì để chọn nhẫn không?"

Là một người đàn ông đã kết hôn, Tưởng Chính Hàn phản ứng rất nhanh: "Anh chuẩn bị kết hôn?"

Tạ Bình Xuyên thừa nhận: "Đợi lâu quá rồi, không muốn đợi nữa, đúng lúc xong dự án này, có thể có một khoảng thời gian rảnh rỗi."

Sau đó anh hỏi Hạ Lâm H: "Bình thường, kiểu nhẫn thế nào thì được phụ nữ thích hơn?"

Tạ Bình Xuyên cũng xem như thân thiết với hai người họ, đương nhiên Hạ Lâm Hi cũng biết anh độc thân nhiều năm.

Nhưng theo Hạ Lâm Hi thấy, Tạ Bình Xuyên vẫn luôn lạnh lùng, hơn nữa không dính vào khói lửa phàm tục, cô thật sự không hiểu vì sao Tạ Bình Xuyên đột nhiên muốn kết hôn.

Hạ Lâm Hi đưa ra ý kiến: "Ai cũng có sở thích riêng.... Nhưng mà có một số kiểu nhẫn, mỗi người chỉ được đặt làm một lần, phụ nữ chắc là sẽ thích vì như vậy có nhiều ý nghĩa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!