Chương 31: Trái tim của anh sẽ không dao động

Trong phòng làm việc, ánh đèn dịu nhẹ, màn cửa mở một nửa, bầu trời lấp lánh ánh sao, có cả mặt trăng.

Từ Bạch ngáp một cái, tựa vào vai Tạ Bình Xuyên.

Ánh mắt nhìn sang phía cửa sổ, cô nhìn thấy nhà cao tầng trong màn đêm. Trước đây, cô cũng từng trải qua, cái cảm giác bơ vơ trong thành phố lớn phồn hoa, ảo giác như bị nỗi cô đơn cùng cực bao trùm lấy, dường như cũng dần tan thành mây khói.

Có lẽ là vì Tạ Bình Xuyên đã gần trong gang tấc.

Tạ Bình Xuyên vẫn đang nói chuyện điện thoại: "Ngày mốt chính thức ra mắt sản phẩm, phiên bản trên Apple và Android cũng đã giám sát xong. Tối nay sau khi kết thúc chạy thử, mọi người gửi báo cáo phân tích cho tôi."

Tổ trưởng Kỹ thuật vội vàng đáp: "Vâng tổng giám đốc."

Anh ta và hơn mười nhân viên vẫn đang tăng ca.

Nhiệm vụ hôm nay sắp hoàn thành, có người đã bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, có người đang lắc lon Coca, cất giọng vui vẻ: "Khi nào ra mắt xong, chúng ta làm một buổi liên hoan, ăn mừng chút nhé?"

Tổ trưởng đập lên bàn một cái, quay đầu lại hỏi Tạ Bình Xuyên: "Tổng giám đốc Tạ, đánh giá rủi ro đã được cập nhật, cũng đã bổ sung nội tung tiếp theo vào phiên bản 1.1...."

Tạ Bình Xuyên nói: "Tôi xem rồi, không có vấn đề lớn."

Lúc này, Từ Bạch vẫn còn ngồi trên đùi anh, áp sát mặt vào cổ anh, dùng ngón tay nghịch quần áo của anh. Cô cậy sủng mà kiêu, bắt đầu nghịch, vén áo phía sau anh lên, cuộn một vòng quanh ngón tay, rồi bỏ xuống.

Tạ Bình Xuyên nhéo hông cô một cái.

Từ Bạch rất sợ nhột, Tạ Bình Xuyên đụng trúng chỗ nhột. Cô tựa đầu vào vai anh, híp mắt "ưm" một tiếng, mới sực nhớ ra Tạ Bình Xuyên vẫn chưa cúp máy.

Cả người Từ Bạch cứng đờ.

Người cứng đờ không chỉ có Từ Bạch, còn có tổ trưởng Kỹ thuật của công ty.

Anh ta nghi ngờ bản thân nghe nhầm —— bên cạnh tổng giám đốc Tạ sao có thể có loại âm thanh này được.

Với một người cuồng việc như Tạ Bình Xuyên, trước khi sản phẩm được ra mắt, trong đầu anh chỉ có công ty và code, không thể nào chứa thêm chuyện khác.

Tổ trưởng Kỹ thuật thầm gật đầu, tin tưởng Tạ Bình Xuyên trăm phần trăm, sau đó nghe thấy Tạ Bình Xuyên nói: "Tôi nghe thấy tổ viên nói sau khi sản phẩm ra mắt thì muốn đi ăn liên hoan."

Anh hoàn toàn không để bụng chuyện vừa rồi, giọng điệu vẫn hệt như bình thường: "Dạo này liên tục tăng ca, mọi người vất vả rồi."

Nói xong, anh lại đề cập đến bài đánh giá hiệu suất và tiền thưởng, "bơm máu gà" cho tổ Kỹ thuật – suy cho cùng thì nói chuyện tình cảm rất rẻ rúng, tiền thưởng mới là ưu tiên hàng đầu.

Tổ trưởng Kỹ thuật và Tạ Bình Xuyên bàn bạc lần cuối cùng, xác nhận hôm nay kiểm tra lại và thử nghiệm thuận lợi, sau đó hài lòng kết thúc cuộc trò chuyện.

Tạ Bình Xuyên cúp máy, để điện thoại sang một bên.

Từ Bạch vịn ghế tính đứng lên.

Nhưng Tạ Bình Xuyên nói: "Đừng đi, để anh ôm vài phút đã."

Nhớ tới ban nãy kêu ra tiếng, Từ Bạch thấy hơi mắc cỡ: "Anh nhéo làm em kêu lên luôn, để tổ trưởng Kỹ thuật nghe thấy, anh ấy sẽ nghĩ anh thế nào đây..."

Tạ Bình Xuyên rất bình thản, nói: "Em để ý chuyện này? Tổ trưởng Kỹ thuật theo anh hai năm rồi, cậu ấy nghĩ anh chỉ thích công việc, sẽ cho rằng bản thân nghe nhầm."

Từ Bạch im lặng, tỏ vẻ không tin.

Cô ngồi quỳ trên hai chân anh, hai tay đặt lên vai anh, mặt đối mặt với anh, nói: "Hình như lúc trước em chưa nói với anh, em không muốn đồng nghiệp biết mối quan hệ của tụi mình..."

Nguyên nhân rất đơn giản, Tạ Bình Xuyên là sếp, Từ Bạch là nhân viên mới, chuyện tình cảm nơi công sở rất tế nhị, cô không muốn ảnh hưởng đến công việc của cả hai.

Tuy họ từng nắm tay nhau ở bãi giữ xe, cũng bị một vài đồng nghiệp đi qua nhìn thấy, nhưng mọi người đều rất kín miệng, không ai thêm mắm dặm muối, um sùm khắp nơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!