Sau khi Tạ Bình Xuyên nói muốn mua hết các màu, Từ Bạch hùa theo hỏi: "Anh nghĩ có tổng cộng bao nhiêu màu son?"
"Mười hai?" Tạ Bình Xuyên không chắc lắm, lại đưa ra đáp án khác, "Hai mươi bốn."
Từ Bạch không khỏi bật cười.
Cô đoán được trong thế giới của Tạ Bình Xuyên, những người thường xuyên giao tiếp với anh là nhóm trai thẳng của tổ kỹ thuật. Mà trong mắt mấy người đàn ông này, có lẽ son môi cũng như bút chì màu, không phải mười hai màu thì là hai mươi bốn màu.
Từ Bạch bắt chước giọng điệu của trai thẳng, dặn anh: "Anh mua cho em một cây là được rồi, em là người trước sau như một."
Tạ Bình Xuyên suy một ra ba: "Vậy anh mua cho em 99 cây, em sẽ là người chung thuỷ cả đời."
Từ Bạch lắc đầu, bắt đầu lừa Tạ Bình Xuyên: "Son môi tổng cộng chỉ có 24 màu thôi, anh mua 99 cây, nhiều màu bị trùng, vậy thì phí lắm."
Tạ Bình Xuyên thực sự tin điều đó.
Anh thuận nước đẩy thuyền: "Hôm nào có thời gian, anh dẫn em đi mua cây đẹp nhất."
Từ Bạch trịnh trọng gật đầu.
Không lâu sau, họ đến bệnh viện.
Tạ Bình Xuyên dừng xe, dắt Từ Bạch vào cổng chính. Anh nhìn về phía sảnh ở đằng trước, không chú ý gần đó có người quen, tay trái cầm đơn đăng ký, tay phải nắm tay Từ Bạch, bóng dáng biến mất ngoài thang máy.
Cách thang máy mười mét, Nguỵ Văn Trạch cầm di động của mình, đứng tại chỗ sờ lông mày.
Anh ta chắc chắn mình vừa nhìn thấy Tạ Bình Xuyên.
Tạ Bình Xuyên còn nắm tay một cô gái.
Trong bệnh viện đông người qua lại, tiếng nói chuyện cũng rất ồn ào, thang máy đã bắt đầu đi lên, Nguỵ Văn Trạch không đợi tiếp mà đi bằng cầu thang.
Anh ta nắm tay vịn cầu thang, đi lên khoa nhi ở tầng sáu, suy đi nghĩ lại.
Là ai nhỉ? Cô gái bên cạnh Tạ Bình Xuyên, hình như đã từng gặp ở đâu đó – trí nhớ của Nguỵ Văn Trạch rất tốt, suy nghĩ một lát, anh nhớ hôm tới tập đoàn Hằng Hạ đã gặp một dịch giả xinh đẹp.
Hình như tên là Từ Bạch.
Nguỵ Văn Trạch đến bệnh viện là vì nhận được cuộc gọi của Giản Vân. Trong điện thoại, Giản Vân nói cho Nguỵ Văn Trạch biết con gái bị người ta đánh, gãy hai chiếc răng, mong anh có thể đến xem tình hình.
Anh biết con gái đang ở trong phòng khám khoa nhi trên lầu sáu.
Khi đi đến lầu hai, nhìn thấy bảng Khoa Nội, Nguỵ Văn Trạch dừng chân, cuối cùng cũng bước vào lầu hai.
Là một giám đốc bộ phận trong một công ty phần mềm, trình độ kỹ thuật của Nguỵ Văn Trạch không xuất sắc, nhưng anh ta quan hệ rất rộng rãi, gần như bao trùm hết các công ty IT lớn.
Trước đó, Nguỵ Văn Trạch biết được một trong những cổ đông lớn của Hằng Hạ
- chủ tịch Vệ của bên đầu tư – thường đến bệnh viện này để kiểm tra tổng quát vào mỗi thứ sáu, vì ông ấy và chủ nhiệm khoa này là bạn cũ.
Hôm nay đúng lúc là thứ sáu, Nguỵ Văn Trạch muốn thử vận may.
Có lẽ trời thương anh ta, Nguỵ Văn Trạch đi xung quanh chốc lát, chưa thấy được chủ tịch Vệ, nhưng lại đụng phải con gái của chủ tịch Vệ
- cô Tống Giai Kỳ.
Tống Giai Kỳ dùng tay che miệng, cười nói với người bên cạnh.
Chiều nay Tống Giai Kỳ mới làm tóc xong, nhuộm màu nâu thuần, phần đuôi tóc uốn lọn to, trông bóng mượt và khoẻ mạnh. Đương nhiên không chỉ có tóc, móng tay của cô cũng rất đẹp, quần áo cũng phối màu rất khéo léo, phù hợp với kiểu dáng của đôi giày cao gót.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!