Ngày hôm sau là thứ Hai, Từ Bạch dậy rất sớm. Không phải vì cô bỗng dưng trở nên chăm chỉ, mà là vì trong tiết Âm nhạc hôm nay, giáo viên muốn chọn vài bạn trong lớp đại diện tham gia tiết mục trong ngày kỷ niệm thành lập trường.
Từ Bạch là một trong những ứng cử viên. Cô giáo đưa cho cô một tờ nhạc phổ, bảo cô về nhà luyện tập. Nhưng Từ Bạch không mảy may luyện tập gì cả, đến tận sáng thứ Hai, cô mới lấy bản nhạc phổ trong cặp ra.
Cũng giống như mọi ngày, hôm nay Từ Bạch và Tạ Bình Xuyên đi học cùng nhau. Họ thường xuyên cùng nhau tan học, cùng nhau về nhà, tính ra cũng đã nhiều năm rồi. Trường cách nhà không xa lắm, dựa theo tốc độ đi bộ của Từ Bạch thì khoảng hai mươi phút. Nhưng hôm nay chậm hơn thường ngày, vì cô vừa vừa đi vừa đọc nhạc phổ.
"Tới lớp rồi hãy đọc." Tạ Bình Xuyên rốt cuộc cũng cắt ngang cô, "Em không sợ ngã à?"
Từ Bạch cầm bản nhạc trong tay, nói: "Nếu em ngã, anh sẽ đỡ em dậy mà."
"Chuyện này không chắc." Tạ Bình Xuyên chầm chậm nói, "
"Không phải lúc nào anh cũng ở cạnh em."
Tạ Bình Xuyên nói xong câu đó, Từ Bạch chợt ngẩng đầu, đứng trên đường nhìn anh.
Cô vừa mới ngáp xong, trong mắt ngấn nước, tựa như hồ nước lấp lánh ánh sao. Lông mi cô cũng rất dài, đen nhánh, cong vút, giống như cánh bướm uốn lượn. Tất nhiên, đẹp nhất vẫn là đôi mắt, trắng đen rõ rệt, đôi ngươi vô cùng trong trẻo.
Tạ Bình Xuyên nhìn chỗ khác.
Câu trả lời của Từ Bạch nằm ngoài dự kiến của anh: "Em biết chứ, sau này anh vào đại học thì em chỉ còn một mình thôi. Nhưng đại học có bốn năm à, trôi qua trong nháy mắt, em sẽ chờ anh về, lúc đó em cũng tốt nghiệp cấp 3 rồi."
Giọng điệu nói chuyện của cô rất thản nhiên, chân đá một viên đá.
Viên đá lăn trên vỉa hè, dừng ở một chỗ không xa.
Tạ Bình Xuyên cũng dừng chân lại. Anh đứng cạnh Từ Bạch, môi nở nụ cười: "Lúc anh về thì em muốn làm gì?"
Từ Bạch cuốn bản nhạc lại một cách tỉnh bơ, cuốn thành một cái ống, dùng nó đánh lên cánh tay Tạ Bình Xuyên: "Đương nhiên là mời anh ăn cơm, chúc mừng anh tốt nghiệp đại học."
Tạ Bình Xuyên lấy bản nhạc trong tay cô: "Thôi, sao để em mời được."
Anh lại mở tờ giấy ra lần nữa, nhìn từ trên xuống dưới. Sau khi đến trường, anh dắt Từ Bạch đến phòng đàn piano. Hiệu ứng cách âm của phòng này rất tốt, chỉ là bây giờ không phải giờ hoạt động của câu lạc bộ nên cả hành lang không có một bóng người.
Bây giờ cách tiết đầu lúc 8 giờ rưỡi khoảng một tiếng.
Đây là lần đầu Từ Bạch đến đây, cô ngạc nhiên hỏi: "Sao anh có chìa khoá phòng?"
Tạ Bình Xuyên mở nắp đàn lên: "Vì anh là đội phó của câu lạc bộ piano."
"
Từ Bạch tỏ vẻ không thể tưởng tượng nổi: "Em chưa từng nghe anh nói đó, anh làm đội phó hồi nào?"
Tạ Bình Xuyên đáp: "Khi đội phó trước đó không muốn làm nữa."
Anh ngồi trên ghế, dánh ngồi vẫn thẳng thớm, sườn mặt in lên cửa kính, phản chiếu một cái bóng rõ ràng. Từ Bạch có hơi.... hơi ghen tị với tấm kính đó.
Đây không phải là lần đầu tiên Tạ Bình Xuyên dạy cô. Thật ra, Từ Bạch có thể vượt qua lớp nghiệp dư cấp thấp nhất hoàn toàn là nhờ vào sự giám sát của Tạ Bình Xuyên. So với một Từ Bạch thế nào cũng được, Tạ Bình Xuyên là người có thể làm mọi thứ một cách hoàn hảo. Nếu không quen biết người nào như vậy thì sẽ cho rằng người đó không tồn tại, nhưng nếu có biết một người như vậy, sẽ cảm thấy người đó không chân thật.
Tuy là Từ Bạch và Tạ Bình Xuyên đã biết nhau nhiều năm, Từ Bạch lại không dính được bao nhiêu hào quang của anh.
Từ Bạch đánh đàn đứt quãng, cúi đầu là có thể thấy tay của Tạ Bình Xuyên. Không bao lâu sau, sự chú ý của cô dời từ nhạc phổ sang tay của Tạ Bình Xuyên. Nếu phải chấm điểm, cô sẽ cho tay của anh điểm tuyệt đối.
Tạ Bình Xuyên lại không biết điểm tốt của mình, anh cho rằng Từ Bạch đang lo ra.
"Em có muốn đàn tốt bài này không?"
" Tạ Bình Xuyên hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!