Chương 28: Kinh hãi hơn tức giận

Ngoài cửa, giọng của mẹ kế vô cùng chói tai: "Dạy con mà đổ hết cho mẹ nó à? Nó không phải con của anh sao?"

Cô ta nắm tay Từ Hoành, kéo con trai vào nhà, không màng tới nó khóc lóc la lối.

Từ Hoành vẫn đang khóc. Là một cậu bé chín tuổi, nó có thể la hét om sòm, khóc nức nở, miệng nói gì đó không nghe thấy được, giọng nói cũng thét lên từ cổ họng.

Người bố nghe thấy thì bực bội, hung dữ đánh vào lưng con trai: "Cả ngày không phải mắng chửi người ta thì là khóc, mày lớn lên làm được cái tích sự gì hả?"

Từ Hoành bị bố mắng, lòng tự trọng càng thêm sụp đổ. Cậu ta dứt khoát nằm vạ ra đất, vừa khóc vừa lăn lộn, nước mũi và nước mắt lấm lem trên mặt, càng lộ ra hình ảnh một đứa trẻ đáng thương – rốt cuộc cũng làm bà nội Từ Bạch thấy tội nghiệp.

Bà nội vịn bàn ăn rồi từ từ đứng dậy, lảo đảo vài bước, đi đến chỗ huyền quan.

"Được rồi được rồi, đừng có cãi nhau nữa." Tạp dề bà nội đeo bên hông vẫn chưa cởi ra, bà vén một góc tạp dề, lau mặt cháu trai, "Đánh cũng đánh, mắng cũng mắng rồi, Hoành Hoành biết sai rồi."

Trong giây phút này, bà nội là đấng cứu thế, là ngọn hải đăng trong đêm, là đường về nhà. Từ Hoành nhào vào lòng bà, khóc lóc đến nỗi nấc cụt.

Từ Bạch bàng quan, giống như một người qua đường lạnh nhạt.

Bố liếc mắt, nhìn thấy con gái.

Ông vốn đang tức sôi bụng, đột nhiên không thể phát ra ngoài.

Giận dữ làm con người mất lý trí, cũng khiến gương mặt trở nên dữ tợn. Nhưng trước mặt Từ Bạch, ông vẫn muốn làm một người bố hiền từ.

Bên tai là tiếng con trai khóc lóc, tiếng vợ mắng mỏ, tiếng dỗ dành của mẹ già, đủ thứ âm thanh không dứt bên tai, ồn ào đến đau hết cả đầu.

Bố đứng đó chốc lát, chậm rãi mở miệng nói: "Tiểu Bạch? Con về nhà rồi."

Mẹ kế Từ Bạch ngẩng đầu, đi vòng qua sào quần áo đang che tầm mắt mình, nhìn thấy Từ Bạch đang ngồi ngay ngắn.

Hôm nay trời nhiều mây, nhiệt độ giảm mạnh, Từ Bạch vẫn chỉ mặc đầm, khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng. Sườn mặt của cô bị mái tóc dài che một nửa, khuôn mặt xinh đẹp của cô giống hệt mẹ.

Như thể gặp lại kẻ thù lâu năm, bầu không khí trong nhà đột nhiên chùng xuống.

Mẹ kế cởi khăn lụa trên cổ xuống, một giây trước còn hùng hổ, giây phút này lại cười tươi rói: "Ấy, Tiểu Bạch nhà mấy người về ăn cơm kìa."

Cô ta vừa nói xong, con trai cũng ngừng khóc.

Nó thút thít nức nở quay sang, nhìn thấy Từ Bạch ngồi ở bàn ăn. Trước mặt cô là sườn heo kho tàu, sữa chua vị dâu, còn có hai con cá chua ngọt —— lúc con người rơi vào tình trạng bị mất mặt, thường sẽ chịu không nổi khi nhìn thấy người mình ghét sống tốt hơn mình. Đây có lẽ là một loại bản năng tự nhiên.

Từ Hoành không phải ngoại lệ, ánh mắt càng thêm ganh ghét.

Bố cậu bỏ cặp xuống, đi thẳng đến phòng khách: "Tiểu Bạch, lần trước gặp con ở ngoài đường, bố vẫn chưa nói gì được với con."

Bố kéo chiếc ghế dựa, ngồi đối diện Từ Bạch: "Con ở Anh mấy năm nay, sống quen chưa con? Bây giờ về đây đi làm, sống ở gần công ty hả, có muốn bố tìm nhà giùm con không?"

Ông mơ hồ đoán được Từ Bạch và Tạ Bình Xuyên đang yêu nhau, vào lần trước gặp nhau, Tạ Bình Xuyên nắm chặt tay Từ Bạch. Dù gì thì ông cũng ở bên Từ Bạch từ nhỏ, cũng không bất ngờ với chuyện này lắm, nhưng vẫn giữ lại nỗi tò mò.

Lý do ông vẫn luôn muốn có một đứa con trai cũng có chút liên quan đến Tạ Bình Xuyên. Con trai nhà hàng xóm rất xuất sắc, dù là học hành hay cuộc sống hàng ngày, hoàn toàn không cần bố mẹ phải nhọc lòng. Không chỉ thế, Tạ Bình Xuyên có mục tiêu rõ ràng, làm đâu chắc đấy, đạt được thành công dễ như trở bàn tay.

Ai không hy vọng có cuộc sống mỹ mãn, trai gái song toàn? Dù sao thì ông cũng chỉ là một người bình thường, không thể không phàm tục.

Nhưng Từ Bạch lại nói: "Con ở Anh rất quen, chỉ là muốn về nước hơn. Không cần tìm nhà, con không ăn ngủ ngoài đường."

Giọng cô nhẹ nhàng, sắc mặt bình tĩnh, nhưng cái gai trong lời nói thì ai cũng nghe thấy được.

Bố cho hai tay vào túi tiền, tính cầm một điếu thuốc.

Nhưng nhớ đến Từ Bạch ghét mùi thuốc lá, bố dừng tay lại, cuối cùng không lấy ra gì cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!