Có lẽ là vì Từ Bạch thích kẹo, cho nên đôi khi cô nói chuyện rất ngọt.
Tạ Bình Xuyên cảm thấy được an ủi, nhưng anh vẫn ném con thỏ lên ghế sô pha. Trên đường về phòng ngủ, anh bế ngang Từ Bạch, ôm đến tận giường trong phòng.
Không có con thỏ, Từ Bạch chỉ có thể tựa vào lòng anh, một lát sau thì nhắm mắt ngủ. Tạ Bình Xuyên ôm cô từ phía sau, ngón tay vỗ về tóc cô, cũng bất giác chìm vào giấc ngủ.
Một tuần sau đó, vì ra mắt sản phẩm mới, Tạ Bình Xuyên bận việc hơn nhiều. Lúc anh về đến nhà cũng đã là tám chín giờ tối, Từ Bạch thường đã nấu xong bữa tối rồi chờ anh – người ta hay nói làm nhiều quen tay, kỹ năng nấu nướng của Từ Bạch đã tiến bố nhảy vọt.
Cô mới về nước được hai tháng đã học được cách nấu ăn.
Có vài đồng nghiệp trong văn phòng đã kết hôn. Trong giờ nghỉ trưa, họ sẽ thảo luận về cuộc sống, chuyện nấu ăn và chuyện con cái của nhau.
Thỉnh thoảng Từ Bạch cũng tham gia.
Một đồng nghiệp nữ cười nói: "Tiểu Từ, em có bạn trai chưa? Mấy chuyện tụi chị hay nói, em phải có chồng rồi thì mới hiểu được đó."
Họ nói chuyện với nhau rất nhỏ, nếu không nghe kỹ thì hoàn toàn không thể nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện.
Dù là vậy, vẫn thu hút được Triệu An Nhiên.
Triệu An Nhiên cầm một quả táo mới rửa, đứng bên trái một bàn làm việc gần đó, nghe thấy Từ Bạch nghiêm túc nói: "Em có bạn trai rồi....."
Triệu An Nhiên hơi ngẩng đầu, ánh mắt không đặt trên người Từ Bạch nữa.
Cậu nghe thấy giọng của cô, cắn một miếng táo. Táo hôm nay hơi chát, cậu nhai nuốt cũng chậm chạp.
Vẫn chưa cảm nhận được vị ngọt, cậu không muốn buông tay.
Xung quanh không ai chú ý cậu, mọi người đều quan tâm về Từ Bạch, máu tám chuyện nổi lên hừng hực, một đồng nghiệp nữ ngạc nhiên nói: "Tiểu Từ, em kín miệng quá nha, có hồi nào vậy?"
Hôm nay trời râm mát, đám mây ngoài cửa sổ che lấp mặt trời, bầu trời xám xịt bao trùm cả thành phố, đèn chùm trong phòng lại vô cùng sáng sủa. Từ Bạch đứng cạnh máy rót nước, trên cổ đeo sợi dây chuyền lấp lánh.
Từ Bạch cúi người, lấy ly hứng nước, trả lời rất lấp lửng: "Em với bạn trai biết nhau lâu năm rồi, khoảng thời gian trước mới chính thức yêu nhau."
Triệu An Nhiên nuốt một ngụm táo, cười hỏi: "Dây chuyền của cậu là anh ta tặng hả?"
Khả năng quan sát của cậu rất nhanh nhạy, những đồng nghiệp khác còn chưa phát hiện. Trước đây Từ Bạch không đeo trang sức, nhưng gần đây lại có thêm một sợi dây chuyện.
Đúng là dây chuyền được Tạ Bình Xuyên tặng.
Vì Từ Bạch nói với Tạ Bình Xuyên, con thỏ bông là món quà đầu tiên anh tặng, cho nên cô mới thích nhiều đến vậy.
Nhưng Tạ Bình Xuyên cảm thấy đó chỉ là một món đồ chơi nhỏ nhặt, không hề có ý nghĩa kỷ niệm. Anh đến một tiệm trang sức gần công ty, mua một sợi dây chuyền kim cương – anh không có thời gian chọn kiểu dáng, vậy là chọn sợi đắt nhất.
Thế là sợi dây chuyền này, trở thành món quà thứ hai Tạ Bình Xuyên tặng cho Từ Bạch.
Một tay Từ Bạch cầm ly nước, tay khác chỉnh lại cổ áo, cô nói sang chuyện khác: "Đúng rồi, Triệu An Nhiên, cậu chưa trả mình quyển sách cậu mượn hồi tháng trước phải không?"
Triệu An Nhiên ngậm quả táo, quay về chỗ ngồi của mình.
Cậu lục kệ sách, tìm thấy quyển tiểu thuyết tiếng Pháp đó, hai tay rút sách ra, rồi lấy khăn giấy lau bìa sách.
"Quyền này phải không?" Cậu hỏi.
Từ Bạch đi về phía bàn làm việc của cậu: "Đúng rồi...." Cô thuận miệng hỏi: "Cậu đọc thấy sao?"
Phía bên kia văn phòng, mấy đồng nghiệp đang bàn về chuyện mua sữa bột, không ai tiếp tục hỏi về Từ Bạch nữa — Từ Bạch cảm thấy rất hài lòng với chuyện này. Trong công ty nhiều người nhiều miệng, cô và Tạ Bình Xuyên lại là cấp trên và cấp dưới, trong hoàn cảnh thế này, cô không muốn nói về bạn trai.
Suy nghĩ của Từ Bạch bị gián đoạn bởi Triệu An Nhiên: "Lúc mình học đại học, ngoại ngữ thứ hai là tiếng Pháp, nhưng mà tiếng Pháp của mình... bảo đảm không giỏi bằng cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!