Chương 26: Món quà đầu tiên

Nghe Tạ Bình Xuyên nói xong, Từ Bạch ngẩn người một lúc lâu, không nghĩ đến anh lại dỗ mình như vậy.

Quả nhiên cô không còn giận nữa, cũng không nhíu mày nữa.

Nhưng cũng không dễ dàng cho qua chuyện: "Tống Giai Kỳ gửi tin nhắn cho anh đúng không? Cô ấy nhắn gì cho anh?"

Tự bản thân Từ Bạch biết rõ, mấy câu hỏi đó vừa công kích vừa hung hãn, không phải là thái độ đặt câu hỏi.

Cho nên vừa hỏi xong, cô liền nghiêng người dựa vào bả vai Tạ Bình Xuyên, ngửa đầu hôn vào cổ anh, hôn rồi ngừng rồi lại hôn

- tựa như liễu rũ bờ đê, trong khói xuân tháng ba, cách bờ khẽ lay động mặt hồ.

Tạ Bình Xuyên vừa chuẩn bị lái xe, Từ Bạch đã nhào vào lòng anh.

Anh ngồi yên, rất hưởng thụ.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Từ kính chiếu hậu, Tạ Bình Xuyên nhìn thấy cách đó không xa có vài bóng người lẫn vào nhau, là vài đồng nghiệp quen thuộc đang đi đến.

Nghĩ đến sau khi về nhà thì thứ họ có chính là thời gian, vậy là Tạ Bình Xuyên lấy túi của mình lại, lấy điện thoại di động ra, giao cho Từ Bạch.

Từ Bạch nhận lấy di động, lập tức ngồi thẳng người.

Cô mở phần tin nhắn ra, nhìn thấy tin nhắn đến từ "Tống Giai Kỳ": "Tổng giám đốc Tạ, tối nay anh rảnh không? Em với bố muốn mời anh ăn một bữa, nếu anh đồng ý, sếp Vương và sếp Trương cũng đến."

Không chỉ một tin, bên dưới còn có: "Địa điểm là khách sạn HIBISCUS, đã đặt champange, chờ tin tốt."

Tống Giai Kỳ rất nho nhã rất lịch sự, nhưng tiếc cho câu "chờ tin tốt" – Tạ Bình Xuyên không nhắn lại.

Anh đang lái xe, rời khỏi bãi một cách suôn sẻ, lái vào đường xe chạy, không hề quan tâm đến điện thoại.

Từ Bạch không chỉ kiểm tra tin nhắn, cô còn kiểm tra Wechat, Weibo và email của anh. Thậm chí khi cô bấm xem mọi số liên lạc là nữ trên Wechat, chỉ cần thấy ảnh đại diện đẹp là phải vào lướt xem trang của người ta ngay.

Kết quả là, Từ Bạch thật sự nhìn thấy một cô gái rất đẹp, trên tường nhà toàn là những phép tính toán học, Tạ Bình Xuyên còn ấn like vài bài của cô ấy, hình như là sinh viên xuất sắc tốt nghiệp Thanh Hoa.

Từ Bạch ngồi yên lặng trên ghế phụ, bỏ điện thoại của Tạ Bình Xuyên vào lại túi anh.

"Xem xong rồi?" Tạ Bình Xuyên hỏi.

Từ Bạch "dạ" một tiếng, đánh trống lảng: "Tối nay anh muốn ăn gì?"

Họ sắp về đến nhà. Nghĩ đến kế hoạch của tối nay, tâm trạng của Tạ Bình Xuyên rất tốt, cười đáp lại: "Câu này anh hỏi em mới đúng, em muốn ăn gì?"

Từ Bạch hơi ngửa đầu, nhìn bảng điều khiển phía trước, thành thật nói: "Muốn ăn cà rốt, cá mè hoa, canh cà chua trứng."

Tạ Bình Xuyên nghĩ thầm, cô dễ nuôi thật.

Anh xoay vô lăng, rẽ vào một ngã tư, lái xe đến một siêu thị lớn gần đó.

Dạo siêu thị vốn là một chuyện rất nhàm chán, nhưng vì có Từ Bạch đi cùng, lại trở nên thú vị hơn.

Có lẽ do hôm nay là thứ Hai, siêu thị không đông khách lắm. Từ Bạch đẩy xe, đi rồi dừng đi rồi dừng, nhìn thấy món gì cũng muốn mua một ít. Ngoài thức ăn, cô còn thích thú nhồi bông.

Tạ Bình Xuyên đi một mình đến khu hải sản. Lúc xách cá mè hoa quay lại, anh thấy Từ Bạch đang ôm mấy hộp bánh quy, đứng ngẩn ngơ nhìn một con thỏ nhồi bông.

Con thỏ đó màu hồng, lông xù, tai dài, cao bằng nửa người, được đặt trong bao ni lông trong suốt, hai mắt cười híp lại thành một đường thẳng.

Từ Bạch rõ ràng thích cực kỳ, thích đến mức không đi nổi.

Cô nhìn chằm chằm con thỏ, rồi liếc mắt nhìn giá tiền – 5999 nhân dân tệ. Nghi ngờ mình nhìn sai, Từ Bạch cúi xuống, sát lại gần, nhìn cho kỹ bảng giá lần nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!