Chương 25: Chỉ cần em cau mày thôi, công chúa nhỏ của anh

Trong giai đoạn Hằng Hạ mới khởi nghiệp, chủ tịch Vệ là nhà tài trợ kinh phí đầu tiên, góp phần lớn trong vòng quay vốn lần hai.

Lúc đó Hằng Hạ chỉ mới bắt đầu, gặp phải sự cạnh tranh gay gắt từ các công ty khác. Khi họ gặp khó khăn, chủ tịch Vệ cũng đã giúp đỡ không ít.

Bây giờ, ông đề cử con gái mình vào công ty. Con gái ông có lý lịch xuất sắc, tốt nghiệp từ một trường nổi tiếng trong Ivy League ở Mỹ, biểu hiện xuất sắc ở trường, cũng được xem là giỏi giang trong nhóm người cùng lứa tuổi.

Về tình về lý, đều rất khó từ chối.

Tuy vậy, Tống Giai Kỳ vẫn lo chủ tịch công ty không đồng ý.

Cô đối mặt với Tưởng Chính Hàn, nói một cách chân thành: "Chủ tịch Tưởng, tôi nghe nói tiêu chuẩn tuyển dụng của công ty rất cao, một số nhóm nghiên cứu chỉ yêu cầu bằng tiến sĩ, nhóm dịch thuật cũng không tuyển thêm người...."

Tống Giai Kỳ đứng thẳng người, trong mắt tràn ngập ý cười: "Nếu anh đồng ý cho tôi thử sức, tôi sẽ dùng hết khả năng, phát huy tối đa năng lực của mình."

Cuộc họp Hội đồng quản trị bắt đầu lúc 9 giờ rưỡi, giám đốc điều hành và giám đốc tài vụ lần lượt xuất hiện. Cửa phòng họp không phải là chỗ để nói chuyện, Tưởng Chính Hàn chỉ trả lời một câu: "Lý lịch của cô Tống rất xuất sắc, quản lý của dự án sẽ có sự sắp xếp của cậu ấy."

Tống Giai Kỳ ngầm hiểu, cười mà không nói gì.

Cô khẽ đảo mắt nhìn sang Tạ Bình Xuyên bên cạnh.

Dáng người của Tạ Bình Xuyên rất chuẩn, gần như không tìm thấy khuyết điểm, gương mặt của anh cũng rất điển trai, 360 độ không góc chết.

Tuy vậy, điều khiến Tống Giai Kỳ chú ý chính là khí chất xuất chúng của anh. Cô không miêu tả được cảm giác đó, chỉ muốn lẳng lặng quan sát anh.

Tạ Bình Xuyên đứng bên cạnh, đang bàn chuyện công việc với chủ tịch Vệ. Anh muốn tận dụng sự quen biết rộng rãi của chủ tịch Vệ để mở rộng công ty khách hàng cho dự án mới, nói tới nói lui đều không rời khỏi chuyện xúc tiến marketing.

Nếu là bình thường, chủ tịch Vệ đã đáp ứng từ sớm.

Nhưng hôm nay, chủ tịch Vệ chỉ cười cười, ánh mắt hiền hoà đổ về con gái.

Tống Giai Kỳ đặt tay lên một chiếc bình sứ, hơi cong chân trái, giảm bớt căng thẳng trong lòng. Sau khi tốt nghiệp, cô chu du khắp thế giới, đi khắp châu Âu, đã quen vài người bạn trai. Bất kể là tầm nhìn hay kinh nghiệm, cô đều vượt xa phụ nữ bình thường.

Cô là một người rất xuất sắc, Tạ Bình Xuyên cũng vậy.

Tống Giai Kỳ ít khi thấy căng thẳng, hôm nay là ngoại lệ.

Cô lấy lại bình tĩnh trong vài giây, bước về phía Tạ Bình Xuyên, mỉm cười nói: "Tổng giám đốc Tạ, sau khi dự án mới đi vào hoạt động, tôi tin rằng dù có bất kỳ vấn đề gì, bố tôi cũng sẽ hỗ trợ, Hằng Hạ của chúng ta cũng có thể phát triển lớn mạnh. Mọi người trong công ty thường nói tổng giám đốc Tạ nhiều tài năng...."

Tổng giám đốc Tạ nghe thấy, cuối cùng cũng quay sang nhìn thẳng Tống Giai Kỳ một lần.

Thế nhưng anh lịch sự ngắt lời Tống Giai Kỳ: "Cô Tống khách khí rồi, mượn lời tốt đẹp của cô."

Cô Tống cười rạng rỡ: "Tổng giám đốc Tạ mới đang khách khí với tôi đấy."

Cô mặc chiếc đầm sọc ca rô, cổ áo mở nửa, lộ ra xương quai xanh thon gầy và sợi dây chuyền kim cương.

Mặt dây chuyền hình trái tim, Tống Giai Kỳ cầm mặt dây chuyền, đầu ngón tay sờ sờ, đôi môi đỏ khẽ cất giọng: "Tôi gia nhập Hằng Hạ là vì không khí nơi này."

Cách 9 giờ rưỡi còn năm phút, Tưởng Chính Hàn đã vào phòng họp, Tạ Bình Xuyên cũng dự định vào.

Anh tạm biệt Tống Giai Kỳ: "Cuộc họp sắp bắt đầu rồi, xin thứ lỗi."

Anh biết Tống Giai Kỳ muốn vào nhóm dịch thuật, nể tình mặt mũi của bố cô, anh cũng nói một câu khách sáo: "Hằng Hạ sẽ không làm cô thất vọng, chúc cô làm việc vui vẻ."

Tống Giai Kỳ ngẩng đầu, khẽ nhếch môi nói: "Cảm ơn, tôi sẽ cùng đồng nghiệp tiến bộ."

Sau đó cô nhìn Tạ Bình Xuyên vào cửa.

Cửa phòng họp mở rộng, các thành viên trong ban quản lý đông đảo ngồi hai bên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!