Sáng hôm sau, sau khi Từ Bạch ngủ dậy thì chỉ nghĩ đến chuyện dọn nhà.
Cô mới về Bắc Kinh được một tháng, trong tay không có quá nhiều tiền, không mua đồ nội thất lớn, cũng không có bất kỳ vật có giá trị nào.
Trong nhà mà Từ Bạch đang thuê, thứ cô quý trọng nhất chỉ có bé mèo con, đồ chơi cho mèo, một tủ toàn quần áo đẹp và sách cô mang từ Anh về.
Cô tốn một tiếng để dọn đồ đạc, sắp xếp thành hai chiếc va li, thêm Sủi Cảo Tôm đang ôm trong lòng, chính là toàn bộ tài sản của Từ Bạch.
Sủi Cảo Tôm không thấy chủ mình một buổi tối, lúc này đang bận làm nũng.
Sủi Cảo Tôm dựng đôi tai lên, khẽ liếm ngón tay Từ Bạch, nhưng nó chưa liếm được bao nhiêu thì Tạ Bình Xuyên đã xách nó ra khỏi lòng Từ Bạch, sau đó thả nó xuống đất trong phòng khách.
Sủi Cảo Tôm chợt ngớ người.
Mèo con ngẩng đầu lên nhìn về phía Từ Bạch, khẽ kêu một tiếng: "Meo......"
Nhưng Từ Bạch không để ý đến mèo của mình, chỉ lo nói với Tạ Bình Xuyên: "Em dọn xong rồi, tổng cộng hai cái va ly."
Tạ Bình Xuyên không ngờ Từ Bạch lại ít đồ như thế.
Nhờ vậy mà lần chuyển đồ này rất nhẹ nhàng, chỉ vỏn vẹn hai chiếc va ly lớn, cộng thêm một con mèo con màu vàng nghệ.
Chiếc giường bằng gỗ tự nhiên mà Tạ Bình Xuyên đặt cũng được giao đến vào chiều hôm đó.
Lúc đó Từ Bạch đang gấp quần áo. Cô gấp quần áo của mình ngay ngắn, đặt vào chỗ trống trong tủ, nghe thấy Tạ Bình Xuyên nói với mình: "Giường anh đặt đến rồi, thang máy không đủ lớn, họ đang lên bằng cầu thang."
Từ Bạch nghe thấy, ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
Cô thấy kinh ngạc trước năng lực hành động của Tạ Bình Xuyên.
Với cảm xúc lẫn lộn khó tả, Từ Bạch nói: "Vậy là tối nay em có thể ngủ chung với anh rồi."
Đại khái cô đoán được sẽ xảy ra chuyện gì.
Đôi bên có tình cảm với nhau, nước chảy thành sông là chuyện thường tình, Từ Bạch không có bất kỳ dị nghị gì. Huống chi cô cũng đã dọn đến đây, sớm hơn hay trễ hơn một ngày dường như cũng không có khác biệt gì lắm.
Trực giác của cô rất chuẩn. Tối đó khoảng 7 giờ, hai người ăn cơm tối xong, Tạ Bình Xuyên liền đi tắm rửa.
Trong nhà có hai nhà vệ sinh, một cái là cho Từ Bạch. Cô ở phòng khách chơi với mèo con một lát, sau đó cũng lấy váy ngủ đi tắm – đây là chiếc váy ngắn nhất của cô, cổ áo cũng rất thấp.
Tạ Bình Xuyên không mảy may hay biết Từ Bạch lại hiểu chuyện như vậy. Sau khi ra phòng tắm, anh cầm một quyển sách lên giường, mở đèn ở đầu giường, vừa yên lặng ngồi đọc sách, vừa kiên nhẫn chờ Từ Bạch.
Hơn mười phút sau, Từ Bạch xuất hiện.
Trước hết, cô mở cửa phòng ngủ, nhìn thấy Sủi Cảo Tôm còn ở phòng khách. Sủi Cảo Tôm nằm trong ổ mèo, mân mê món đồ chơi, không để ý gì đến thế giới bên ngoài, cũng không sợ hoàn cảnh mới.
Từ Bạch thấy yên tâm, đóng cửa phòng ngủ lại.
Cô xoay người đi về phía Tạ Bình Xuyên. Tạ Bình Xuyên cũng đang nhìn cô chăm chú.
Ánh mắt anh lướt khắp cơ thể của cô, không bỏ qua một ngóc ngách nào. Khi Từ Bạch cuối cùng cũng bước vào trong cái ôm của anh, anh xoay người đè Từ Bạch trên giường.
"Bụp" một tiếng, quyển sách của Tạ Bình Xuyên rơi xuống đất.
Từ Bạch nhìn anh, trong ánh mắt phản chiếu bóng hình, giọng nói cũng nhỏ nhẹ: "Có gì rớt rồi kìa."
Tạ Bình Xuyên không tắt đèn, anh vẫn để đèn tường sáng. Ánh đèn lành lạnh rọi xuống, chiếu vào cơ thể Từ Bạch. Từ Bạch không đợi Tạ Bình Xuyên trả lời, lại cất giọng hỏi một câu: "Anh ơi, anh đang nghĩ gì vậy?"
Tạ Bình Xuyên cực kỳ thành thật: "Muốn hôn mặt em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!