Chương 23: Vừa ngây thơ vừa ngả ngớn

Từ Bạch cũng không biết nụ hôn này kéo dài trong bao lâu. Đến khi cô hồi phục tinh thần, Tạ Bình Xuyên đã buông cô ra. Từ Bạch khẽ thở dốc, mặt nóng hầm hập, cô tự cho rằng vì chưa hết say, nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo.

Sau đó Từ Bạch mới thông suốt, không liên quan gì đến rượu cả, là do cô quá hưng phấn.

Cô không nhịn được mà hỏi: "Mỗi ngày em hôn anh một lần được không?"

Tạ Bình Xuyên lập tức đáp: "Tùy em thích, không giới hạn số lần."

Anh cầm một sợi tóc của cô, nghịch trong tay một lúc, muốn hỏi cô khi nào dọn đến đây. Nếu đã làm rõ mối quan hệ, tốt nhất là có thể sống cùng nhau, như thế thì thời gian dành cho nhau sẽ càng dài hơn.

Tạ Bình Xuyên đứng lên, lấy một chiếc chìa khoá nhà đặt vào tay Từ Bạch: "Đây là chìa khoá nhà anh."

Anh không trực tiếp hỏi cô, vì câu hỏi này có hai câu trả lời, là đồng ý hoặc không đồng ý. Thay vì để cho Từ Bạch ra quyết định, không bằng để anh chuẩn bị trước.

Từ Bạch nhận chìa khoá, ngẩn người: "Nhanh quá."

Tạ Bình Xuyên hiểu ý, thấp giọng đáp: "Anh đợi mười năm rồi."

Anh đứng bên cạnh đàn, dáng người vẫn thẳng tắp, như đường thẳng được vẽ bằng đầu bút cứng, nhưng lời nói lại vòng vo: "Em nghĩ cuộc đời còn có bao nhiêu lần mười năm?"

Từ Bạch ngẩng đầu nhìn anh, không biết vì sao lại nghe ra có chút cô đơn.

Tạ Bình Xuyên thấy cô lưỡng lự nên sửa lại: "Mấy tháng cũng không sao."

Anh tự nhận mình nóng nảy liều lĩnh, chẳng kiên nhẫn như bình thường. Ngay cả khi trong lòng khao khát, ngoài mặt cũng phải kiềm chế lại, đây là quy tắc của thế giới người trưởng thành. Cho nên anh tạm dừng một lát, rồi quay về quy tắc của bản thân.

"Tối nay em ngủ ở phòng cho khách đi." Tạ Bình Xuyên nói. "Sáng mai anh chở em về nhà."

Anh hơi cúi người, đến gần Từ Bạch, nựng khuôn mặt cô một chút, cũng ngửi được trên người Từ Bạch.... có mùi sữa tắm nhà anh.

Nhưng anh không làm theo bản năng, không tiếp tục thân mật với Từ Bạch mà lùi lại một bước: "Em ngủ sớm lắm, bỏ bữa tối, bây giờ muốn ăn gì không?"

Từ Bạch ngồi trên ghế đàn, xoay người lại, duỗi thẳng đôi chân dài trắng nõn.

Trước tiên, cô trả lời: "Ngày mai là chủ nhật, chuyển nhà chắc tiện nhỉ..." Sau đó thì nói: "Em mang Sủi Cảo Tôm đến đây được không anh? Nó mới bốn tháng tuổi thôi, đổi chỗ ở mới, có lẽ sẽ rất sợ. Em còn phải mua đồ ăn đóng hộp cho nó nữa, đồ hộp ở nhà sắp hết rồi."

Ánh sáng trong phòng sách trong suốt, trên bàn làm việc có đặt chiếc đèn bàn, xa hơn một chút là tủ sách bằng gỗ mun. Trong ngăn tủ chất đầy sách, đa số là sách kỹ thuật bằng tiếng Anh, vài quyển còn lại là văn học kinh điển hoặc thể loại khác.

Thể loại sách yêu thích và gu lựa sách của Tạ Bình Xuyên vẫn giống như mười năm trước. Từ Bạch nhìn giá sách, trong lòng thấy bình tĩnh hơn.

Cô nói xong chuyện chuyển nhà, sau đó nói thẳng: "Đói bụng ghê..."

Từ Bạch nhìn Tạ Bình Xuyên, hai mắt sáng rực: "Muốn ăn tôm hùm đất quá, nếu có thêm Coca lạnh thì em sẽ vui đến nỗi bay lên được luôn."

Tạ Bình Xuyên không trả lời.

Anh phải mất một lúc mới nhớ lại lời Từ Bạch nói ban nãy, xác định ý của cô là muốn chuyển đến ở chung. Hôm nay tiến triển quá lý tưởng, đến nỗi Tạ Bình Xuyên cũng phải thở một chút.

Tạ Bình Xuyên im lặng vài giây, bỏ qua chuyện ở chung, hỏi cô: "Muốn ăn tôm hùm đất đến vậy luôn hả?"

Từ Bạch cúi đầu, thỏ thẻ đáp: "Thèm lắm ạ."

Cô khẽ đung đưa chân, nói với anh: "Em biết anh đi ngủ sớm. Em ăn xong sẽ đi nghỉ ngơi liền, bảo đảm không làm ồn anh đâu."

Tạ Bình Xuyên không có kinh nghiệm yêu đương, chỉ cảm thấy Từ Bạch muốn thì anh nên cố hết sức để thoả mãn. Mà bây giờ, cô chỉ muốn ăn tôm hùm đất thôi, Tạ Bình Xuyên chưa từng nghĩ sẽ không đồng ý. Vậy là anh lấy di động ra, mở một ứng dụng giao thức ăn.

Từ Bạch lập tức sáp lại chỗ anh. Cô rất gần Tạ Bình Xuyên, gương mặt dán sát vào cánh tay anh, vô thức dụi vào, lại còn dụi tới dụi lui.

Tạ Bình Xuyên đưa di động của mình cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!