Chương 22: Bây giờ anh có bạn gái rồi

Từ Bạch nằm trong lòng Tạ Bình Xuyên, cằm đặt ngay trên vai anh. Cô không cảm thấy bầu không khí mờ ám, chỉ hít một hơi thật sâu, cảm nhận được người đang ôm mình là Tạ Bình Xuyên, trong lòng chợt dâng lên cảm giác tin tưởng.

"Em nghe thấy rồi." Từ Bạch nói. "Anh mới nói thích em."

Trong màn đêm mênh mông, cô nhìn ra bồn hoa sân thượng phía sau, hoa cỏ cây cối mọc xum xuê, ánh sáng trắng xuyên qua bức tường kính.

Cô quay đầu qua, như con mèo đang cáu kỉnh làm nũng, dụi mặt vào bả vai Tạ Bình Xuyên, ngang ngược yêu cầu anh: "Anh nói lại lần nữa đi, em muốn nghe lại."

Tạ Bình Xuyên hỏi ngược lại: "Em thật sự muốn nghe?"

Từ Bạch không nghe rõ, đầu óc lại đang choáng váng. Cô khẽ ngẩng đầu, lỗ tai lướt qua cổ Tạ Bình Xuyên, vài sợi tóc lướt qua sườn mặt anh, làm anh chẳng thể nghĩ ngợi được gì.

Tạ Bình Xuyên giơ tay lên, ôm cô lần nữa: "Em chưa đáp lại anh, anh lại phải nói lại lần nữa, chẳng phải anh mặt dày sao?"

Từ Bạch cuối cùng cũng hiểu ý anh.

Cô cởi mở bày tỏ lòng mình: "Em cũng thích anh nhiều lắm.... giống như Da Vinci nói ấy, một quả trứng có thể vẽ vô số lần, còn tình yêu chỉ đến một lần. Từ nhỏ đến lớn, em chỉ có một lần như thế, tất cả đều cho anh hết."

Từ Bạch dán sát vào tai anh mà nói, mỗi khi cô dừng lại giữa các câu, hơi thở dồn dập mang theo hơi rượu.

Tạ Bình Xuyên không biết cô học lời ngon tiếng ngọt này từ đâu.

Anh không thể không suy ngẫm lời cô nói. Đặc biệt là "em chỉ có một lần như thế, tất cả đều cho anh hết", nghe xong không có cảm giác gì khác ngoài thầm vui sướng.

Như thể mặt biển xao động được vỗ về, mang đến tiếng sóng vỗ dưới ánh trăng.

Cuối cùng Tạ Bình Xuyên cũng nhận ra, Từ Bạch lúc này hỏi gì đáp nấy, không hề giấu giếm.

Anh ôm Từ Bạch ngồi ngay ngắn lại, nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, dịu dàng hỏi cô: "Lúc em 18 tuổi, gọi điện tỏ tình với anh, đã hứa là sẽ đợi anh, tại sao sau đó..."

Từ Bạch cúi đầu, giống như rất đau khổ: "Tại lúc đó anh có bạn gái."

Không biết cô nhớ đến chuyện gì, vừa nói xong thì bật khóc.

Nước mắt rơi lã chã, dừng trên cánh tay của Tạ Bình Xuyên. Lúc đầu anh dùng ngón tay lau đi, sau đó đến gần cô, khẽ hôn cô, dọc theo vệt nước mắt, hôn lên cằm cô: "Em thật sự uống nhiều lắm rồi."

Tạ Bình Xuyên thấp giọng nói: "Anh chưa từng có bạn gái."

Từ Bạch lắc đầu mạnh, cố cãi lại: "Anh có, người đó còn gọi cho em nữa."

Tạ Bình Xuyên vẫn không tin, chỉ xem cô như đang ăn ốc nói mò: "Chuyện khi nào?"

Từ Bạch không nhớ cụ thể thời gian, dù gì thì đã xảy ra lâu lắm rồi. Lúc đó cô nghe xong điện thoại thì khóc, bây giờ nhớ đến lại khóc thêm một trận. Cô vẫn nhớ cô gái đó là người Hoa kiều, nói tiếng Anh giọng Mỹ lưu loát, biết rất nhiều thói quen của Tạ Bình Xuyên, nhiều đến nỗi ngay cả Từ Bạch cũng không rõ.

Từ Bạch chưa bao giờ quên lý do vì sao bố mẹ ly hôn. Cô sợ bản thân rơi vào hoàn cảnh tương tự, cuộc sống năm mười tám tuổi đó vô cùng giày vò.

Không phải cô chưa từng nghĩ đến chuyện người như Tạ Bình Xuyên, đặt ở đâu mà không nổi bật? Cô không có tư cách yêu cầu anh, tốt nhất cũng đừng cản đường anh.

Hàng nghìn suy nghĩ hiện lên trong đầu cô, nhưng miệng thì như bị thắt nút lại.

Từ Bạch không nói nên lời, cổ họng cũng bắt đầu đau. Cô cứ cúi đầu mãi, giống như chú cún con bị vứt bỏ.

Tạ Bình Xuyên thấy vậy thì bắt đầu nhớ lại: "Lúc học đại học, anh làm trưởng nhóm ở công ty, vùi đầu trong phòng thí nghiệm, còn phải lo việc học."

Anh nâng cằm Từ Bạch, bắt cô mặt đối mặt với mình: "Tất cả thời gian rảnh, nếu không nghĩ đến em, cũng là nghĩ đến công việc. Cho dù em say thì cũng phải suy nghĩ hợp với thực tế...."

Giọng điệu câu cuối cùng như đang phê bình cấp dưới. Tạ Bình Xuyên nhanh chóng nhận ra điều đó, lập tức hạ giọng: "Với cả, Tiểu Bạch, đừng khóc nữa."

Anh buông Từ Bạch ra, hôn lên trán cô, tiếp tục dỗ dành: "Em muốn về nhà không? Anh đưa em về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!