Nguỵ Văn Trạch không đến để mua bánh bao, anh ta muốn nhân cơ hội thăm vợ cũ.
Ly hôn rồi, khó mà làm bạn. Cuộc sống của Giản Vân bất ngờ thay đổi, Nguỵ Văn Trạch cũng chẳng thuận buồm xuôi gió. Anh ta tự nhận bản thân mình không phải người tuyệt tình, thường xuyên nhớ đến Giản Vân, nhưng vợ cũ anh lại không hề cảm kích.
Nguỵ Văn Trạch nói: "Hôm nay tôi đến tập đoàn Hằng Hạ, bàn chuyện với tổng giám tổ Kỹ thuật của họ."
Anh ta không có nhiều thời gian lắm, chỉ có thể nói ngắn gọn: "Tôi muốn lấy được thật nhiều mối làm ăn, hợp tác lâu dài với họ."
Trong cái nắng thiêu đốt và tạp âm ầm ĩ, Nguỵ Văn Trạch nghiêng người dựa vào quầy bánh bao, quay đầu nhìn con phố dài này.
Anh ta nhìn thấy đủ loại người, có phong trần mệt mỏi, có vội vội vàng vàng, có học sinh đeo cặp đi học, cũng có người trưởng thành xách túi da.
Nguỵ Văn Trạch hiểu rõ, anh ta chỉ là một người trong những người này.
Ngụy Văn Trạch chạm vào chiếc bật lửa trong túi, ngẩng đầu nhìn về phía toà nhà Hằng Hạ, nhìn thấy tấm biển tên màu bạc trên đỉnh toà nhà công ty, toả sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Giản Vân đứng trong tiệm nói: "Tôi chưa từng làm ăn, không hiểu chuyện công ty các anh."
Cô cúi đầu, vài sợi tóc dừng bên tai. Nhìn từ một bên, gương mặt vẫn xinh đẹp như trước.
Nguỵ Văn Trạch không nhìn nữa, quay sang đánh giá Giản Vân, rồi cười như không cười: "Không hiểu thì không hiểu vậy."
Anh ta không hỏi tình hình dạo này của con gái nữa, trước khi đi chỉ để lại một câu: "Em đợi tôi, một ngày nào đó, tôi sẽ tìm được vị trí thích hợp tại thành phố Bắc Kinh này."
Đây không phải lần đầu tiên Giản Vân nghe câu này. Cô không cho là thật.
Ai cũng từng có thời tuổi trẻ phù phiếm, trong lòng tràn trề nhiệt huyết, tự cho rằng mọi việc đều thuận lợi, phá vỡ rào cản.
Rồi sau đó, phát hiện ra thế giới này chỉ toàn nịnh trên nạt dưới, khom lưng uốn gối, làm nô lệ của bề trên, với người dưới mình thì lạnh lùng và thủ đoạn. Cuộc sống hạnh phúc phần lớn đều như nhau, chỉ khác nhau ở những hoàn cảnh tồi tệ.
Nguỵ Văn Trạch tự biết mình không có bối cảnh, cũng không có nhiều cơ hội, anh ta hy vọng có thể nắm bắt tốt, nhân lúc bây giờ còn trẻ.
Nguỵ Văn Trạch không quan tâm đến bữa trưa, ngồi trong phòng tiếp khách của tập đoàn Hằng Hạ cùng một vài đồng nghiệp. Sau khi chờ gần nửa tiếng, nhân viên quầy lễ tân mới chầm chậm bước đến.
Nhân viên lễ tân dẫn họ đến thang máy, đưa đến tầng 27 của toà nhà.
Trong phòng họp nhỏ ở tầng 27, Tạ Bình Xuyên và các quản lý đã ngồi đó.
Rèm cửa được đóng chặt, nhiệt độ điều hòa vừa phải, trà thơm, ghế da mát mẻ
- là một bầu không khí thích hợp để trò chuyện. Giấy bút được chuẩn bị sẵn đặt trên bàn, cung cấp miễn phí cho nhóm người Nguỵ Văn Trạch.
Nhân viên hai bên bắt tay nhau, rồi ngồi vào vị trí của mình.
Tạ Bình Xuyên ngồi ở giữa bàn dài, hiển nhiên đây là sân nhà của anh. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu đậm, vẻ ngoài và cách ăn mặc không có gì để bắt bẻ, lời nói cũng vô cùng kín kẽ: "Các bộ phận của chúng tôi vừa họp xong, đúng lúc kịp cuộc họp lúc 3 giờ."
Anh mở laptop ra, ánh mắt dừng lại ở Nguỵ Văn Trạch: "Hôm nay trời rất nóng, làm phiền mọi người đến đây rồi."
Nguỵ Văn Trạch cầm ly giấy, mỉm cười: "Tổng giám đốc Tạ khách khí rồi."
Thư ký của tổng giám đốc Tạ lấy một xấp giấy tờ ra, phát cho mọi người ở đây, trong đó là tình hình hợp tác của họ và kết quả sát hạch nghiệp vụ cuối cùng.
Tạ Bình Xuyên nói: "Những nội dung này đã có trong mail, nếu có gì phản đối, có thể nói cho tôi biết ngay lúc này."
Tạ Bình Xuyên vừa dứt lời, quản lý tổ Kỹ thuật ngồi bên trái anh cúi người thì thầm với anh vài câu, Tạ Bình Xuyên mỉm cười không để ý xung quanh.
Phía bên Nguỵ Văn Trạch không hế biết tính toán của họ.
Quản lý dự án mà Nguỵ Văn Trạch đưa theo nói: "Tổng giám đốc Tạ, dựa theo hợp đồng của chúng ta, hệ thống đánh giá sẽ được hoàn thành bởi bên A...."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!